Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 28: Ở bên tôi một lát, ngoan nào!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiệu Tiết lặng lẽ chăm chú nhìn cô.
Hồi lâu sau, anh buông cánh tay đang ôm lấy cô ra, nhẹ nhàng tựa vào lưng ghế da rồi khẽ nhắm mắt lại.
Trông anh có vẻ rất mệt mỏi.
Uông Mạn một câu trách móc cũng không nói ra nổi, cứ nghiêng đầu nhìn anh.
Một lúc sau, Hoắc Thiệu Tiết chồm dậy ấn một nút bấm. Mui xe trượt mở ra, thay thế vào đó là một tấm kính màu xanh đậm, vì ở trong núi nên những ngôi sao trên bầu trời đêm đặc biệt sáng tỏ...
Hoắc Thiệu Tiết tựa người trở lại cũng không nói gì, chỉ chăm chú ngước nhìn bầu trời đêm.













