Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 279: Em dám nói, em không phải là câu dẫn anh?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ôn Mạn nói xong.
Hoắc Thiệu Đình có cảm giác bị châm chọc, vốn dĩ anh là nên tức giận, thế nhưng lúc này anh không những không tức giận, mà lại còn cảm thấy khá là có vị thú vị!
Ôn Mạn giật lấy đồ massage, tự mình bôi.
Hoắc Thiệu Đình nhìn gương mặt điềm đạm của cô, nhìn lúc cô cụp mắt, cái nét tươi tắn đẹp đẽ như tranh vẽ kia.
Anh bỗng nhiên khẽ tiếng lên tiếng: "Gương mặt của cô ta, không đẹp bằng em!"
Động tác trên tay Ôn Mạn khựng lại một nhịp, sau đó khẽ nhấc một chiếc chân lên, tiếp tục thoa…… Hoắc Thiệu Đình nhìn chiếc chân thon dài kia, ngay cả chỗ nhượng chân cũng mềm mại yếu ớt, anh chưa từng thấy chân của ai lại trêu người đến vậy!
Anh tình bất tự cấm, yết hầu chuyển động!
Lúc lên xe, Ôn Mạn ngồi ở băng ghế sau.













