Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 272: Gặp lại! Hoắc phu nhân, chúng ta ai lấy thứ mình cần!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ôn Mạn đã xem đi xem lại đoạn băng ấy vô số lần.
Bé Hoắc Tây với mái tóc xoăn nhỏ màu nâu trà cứ đứng im bất động nhìn chăm chú...
Là ba kìa! Ba cười lên trông đẹp trai quá đi thôi!
Bé Hoắc Tây bỗng nhiên rúc vào lòng Ôn Mạn, giọng nói vô cùng nhỏ nhẹ: "Mẹ ơi, có phải ba sắp về rồi không ạ?"
Ôn Mạn khẽ "ừ" một tiếng.
Cô xoa xoa đầu bé Hoắc Tây, dịu dàng bảo: "Nhưng mà ba đang bị bệnh, chúng ta cho ba thêm chút thời gian có được không con?"
Bé Hoắc Tây thực ra cũng hiểu được phần nào.
Tuy rằng mẹ không nói, nhưng con bé biết sau khi ba vào bệnh viện ở thì hai mẹ con rất hiếm khi được gặp ba nữa. Thỉnh thoảng ba đọc truyện cổ tích cho con bé nghe, đọc một lúc lại rơi vào trạng thái thẫn thờ ngơ ngác...
Hóa ra là ba bị bệnh rồi!













