Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 260: Ôn Mạn em vẫn còn đang giận sao, hửm?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Buổi tối, Hoắc Thiệu Đình trở về khá muộn, tầm khoảng chín giờ tối.
Ôn Mạn đang bồi bé Hoắc Tây đánh đàn piano.
Bé Hoắc Tây mặc chiếc váy nhỏ, ngồi thẳng tắp, đánh ra dáng ra hình lắm.
Hoắc Thiệu Đình cởi chiếc áo khoác ngoài ra, tùy tay ném trên sofa, bước qua đó tựa vào bên cạnh Ôn Mạn khẽ nói: "Mới xuất viện, sao không để con bé nghỉ ngơi thêm hai ngày?"
Anh xót con, lại không nỡ trách mắng Ôn Mạn.
Ôn Mạn cười nhạt: "Tự con bé muốn đánh đấy chứ!"
Cô ngửi thấy trên người anh có chút mùi rượu, hạ thấp giọng: "Đi tiếp khách rồi à?"
Hoắc Thiệu Đình cười rất khẽ một cái, khẽ vuốt ve phía sau lưng cô, giọng khàn nói: "Nấu cho anh bát mì đi, buổi tối chưa ăn được cái gì cả, toàn uống rượu thôi!"
Ánh mắt Ôn Mạn nhìn anh một lời khó nói hết.
Cô đứng dậy, chuẩn bị đi nấu cho anh bát mì sợi gà.













