Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 249: Phải, chúng tôi có một đứa con!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Đại sảnh Hoắc gia.
Hoắc Chấn Đông tỏ ra rất rộng lượng, ông chỉ tay về phía mẹ của Lục Khiêm rồi nói:
"Đây là bà nội nè con!"
Bé Thước Thước có chút rụt rè, xấu hổ.
Nhưng thằng bé vẫn bước chân đến trước mặt lão phu nhân, thân hình nhỏ bé nhào thẳng vào trong lòng bà, Lục lão phu nhân ôm lấy sinh linh nhỏ bé mềm mại kia vào lòng, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Vui mừng, và nhiều hơn thế chính là sự hổ thẹn!
Bà tuổi tác thực sự đã lớn lắm rồi, nhưng vẫn cố chấp bế bồng lấy bé Thước Thước, hôn hôn một cái rõ kêu.
Ban đầu mang quà cáp qua đây, định bụng đục nước béo cò, muốn thay con trai cầu thân hỏi cưới.
Giờ thì hay rồi, quà cáp sắm sửa đem tặng hết sạch sành sanh cho cháu nội luôn luôn rồi.













