Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 247: Lục Khiêm: Chúng ta gặp nhau một lát đi!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Chín giờ tối, Ôn Mạn mới trở về biệt thự.
Ánh đèn vàng mờ ảo từ trong đại sảnh hắt ra ngoài, khu vực sảnh hiên ngập tràn một mảng màu vàng ấm áp, chỉ nhìn thôi đã thấy vô cùng ấm áp rồi.
Bé Hoắc Tây đang ngồi đánh đàn piano, Hoắc Thiệu Đình ở bên cạnh bầu bạn.
Trên người anh đang mặc bộ complê ba mảnh cổ điển, áo khoác ngoài đã cởi ra, chiếc áo gile ôm sát người làm tôn lên trọn vẹn vóc dáng cao ráo, chuẩn chỉnh của anh, nhìn thấy Ôn Mạn về, anh khẽ lắc lắc ly rượu vang đỏ:
"Đi dạo thế nào rồi em?"
Ôn Mạn đặt túi xách xuống, ngồi trên ghế sofa nhẹ nhàng xoa bóp đôi chân đang đau nhức vì đi bộ nhiều.
Bé Hoắc Tây định bụng chạy nhào qua đó...
Năm đó con bé học đàn là vì để tìm mẹ, nhưng giờ đây... bỏ không được nữa rồi!













