Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 24: Cảm ơn tôi cái gì? Cảm ơn tôi đã hôn cô sao?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiệu Tiết cúi người xuống.
Anh không trực tiếp hôn cô, mà là một tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Uông Mạn lên, phần thịt ngón tay hơi thô ráp nhẹ nhàng quẹt qua gò má mịn màng của cô, tiếp đó mái tóc của cô bị giữ lấy, những cái chạm vuốt xoa bóp không nhẹ không nặng.
Kiểu giày vò bằng con dao cùn này là thứ dày vò người ta nhất.
Uông Mạn nào đã từng trải qua những chuyện này, cô chịu không nổi khẽ rên rỉ: "Hoắc Thiệu Tiết!"
"Không gọi tôi là luật sư Hoắc nữa à?"
Sống mũi cao thẳng của anh chạm vào mũi cô, hai người tựa vào cực kỳ gần, hơi thở đều quấn quýt lấy nhau.
Hoắc Thiệu Tiết có thể hôn cô bất cứ lúc nào.
Uông Mạn bấu chặt lấy chất vải áo sơ mi của anh, tim đập nhanh như điên... Cô muốn nhắm mắt lại.













