Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 230: Ôn Mạn, anh quá nhớ em rồi!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ôn Mạn hoàn toàn không có tâm tư đầu óc đâu mà trò chuyện bàn bạc gì cả.
Mà anh muốn trò chuyện bàn bạc cái gì, tận sâu trong lòng cô hiểu rõ mồn một như lòng bàn tay, chẳng qua là muốn quay lại gương vỡ lại lành mà thôi.
Trải qua những chuyện đó, lại còn ly hôn suốt ba năm trời.
Ôn Mạn từ lâu đã nhạt phai tâm tư đầu óc rồi, không còn oán hận anh sâu sắc đến mức đó nữa rồi, thế nhưng tình ái yêu đương năm đó cũng theo đó mà cùng nhau tan thành mây khói biến mất tăm mất tích rồi.
Nhưng bởi vì Hoắc Tây, cô là muốn sống chung hòa bình chung đụng với anh.
Cô nói nhỏ: "Tôi muốn xem xem con bé trước đã!"
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
Bàn tay đang níu chặt lấy kia của anh, nhè nhẹ buông lỏng ra một chút, sau đó nói nhỏ: "Đi đi! Đừng làm ồn ào đánh thức con bé dậy nhé."













