Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 184: Ôn Mạn, tôi thà rằng em hận tôi!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Sáng sớm, Ôn Mạn dắt chú chó nhỏ Tiểu Bạch đi dạo.
Thời tiết đầu hạ, cô mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, để lộ ra một đoạn chân trắng ngần, rất thu hút người khác.
Ít nhất, khi Hoắc Thiệu Đình nhìn thấy, yết hầu đã chuyển động vài cái.
Anh xuống xe, ánh mắt sâu thẳm: "Dắt chó đi dạo à?"
Ôn Mạn đi lướt qua anh, dắt Tiểu Bạch đi về phía bờ hồ.
Tiểu Bạch quay đầu lại, sủa dữ dội vài tiếng về phía anh.
Hoắc Thiệu Đình cúi đầu châm một điếu thuốc, cứ thế đi theo sau lưng cô.
Ôn Mạn không màng đến anh.
Cô dắt chó đi dạo suốt một tiếng đồng hồ, ăn bữa sáng, lúc quay về mua một túi bánh mì gối và sữa tươi.
Lúc đi lên lầu...
Hoắc Thiệu Đình bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô: "Em ở bên anh ta rồi à?"
Ôn Mạn thoáng khựng lại.













