Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 182: Phải làm thế nào, mới có thể tha thứ cho tôi?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Trên mặt Hoắc Thiệu Đình hiện lên lằn đỏ.
Anh không màng đến cái tát trên mặt mình, anh chỉ nhìn chằm chằm Ôn Mạn, ánh mắt âm trầm như nước.
Ôn Mạn đau lòng đến mức không thể thở nổi!
Cô không phải là khúc gỗ, cô cũng biết đau chứ.
Những thứ cô ra sức muốn quên đi, Hoắc Thiệu Đình lại một lần nữa phơi bày trọn vẹn trước mặt cô.
Vùng cổ trắng ngần của Ôn Mạn khẽ chuyển động.













