Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 172: Đêm nay, cô đã mất đi quá nhiều!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình sâu thẳm.
Anh khàn giọng nói: "Ôn Mạn, có chuyện gì chúng ta về nhà rồi nói."
Cô rất cố chấp hỏi lại một lần nữa: "Anh có yêu tôi không?"
Anh cau mày, không trả lời cô.
Ôn Mạn đã biết trước kết quả sẽ như vậy rồi, bởi vì không yêu và cũng không thèm nói dối, thế nên anh không trả lời được.
Chiếc nhẫn kim cương trong tay cô khẽ rơi xuống đất, phát ra một tiếng động rất nhỏ.
Giống như đoạn tình cảm mỏng manh đến mức không chịu nổi một đòn kích của bọn họ vậy, lúc rạn nứt cũng chẳng hề oanh oanh liệt liệt như Kiều An, mà là vụn vỡ không một tiếng động, người chịu đau đớn vĩnh viễn chỉ có một mình Ôn Mạn cô mà thôi.
Ôn Mạn nhìn thẳng vào mắt Hoắc Thiệu Đình, khẽ mở lời.
"Hoắc Thiệu Đình…… Tôi không cần nữa!"













