Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 155: Thứ Cảnh Từ có thể cho, tôi cũng có thể cho!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiệu Đình vừa nói xong, dòng máu trong người liền sôi sục nóng bỏng. Tuy nói cô và Cảnh Từ đã từng hẹn hò qua lại mười ngày, nhưng chẳng qua cũng chỉ là thổi tóc giùm nhau mà thôi, chẳng có cái gì to tát cả. Cơ thể của cô, từ trước đến nay chỉ có duy nhất một mình anh được phép chạm vào.
Hoắc Thiệu Đình dịu dàng dỗ dành người con gái trong lòng: "Ôn Mạn ngoan nào, tôi muốn làm."
Nói xong, anh đang định cởi bỏ chiếc áo sơ mi ra… Thì một tiếng thút thít, khóc nghẹn ngào khẽ vang lên trong căn phòng ngủ nhỏ bé, âm thanh nhỏ bé, nghẹn ngào đầy u uất…
Hoắc Thiệu Đình sững sờ. Ôn Mạn co rúm người lại thành một cục ở phía dưới thân thể anh, nhỏ giọng nói không muốn, còn liên tục kêu đau.













