Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 150: Hoắc Thiệu Đình sụp đổ: Em để anh ta sấy tóc cho em!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiệu Đình ngẩn ra một lúc. "Cứ để đó trước đi! Anh vẫn chưa nghĩ kỹ."
Người giúp việc lại nhiều lời: "Vậy còn cây đàn piano thì sao ạ? Đó là ngài tặng cho cô Ôn mà, gọi cái gì mà Louis XII ấy, nghe nói đắt tiền lắm luôn á! Luật sư Hoắc tôi thấy ngài cũng không gảy đàn, có phải là cũng bảo Thư ký Trương xử lý luôn không ạ!"
Hoắc Thiệu Đình khá cạn lời: "Cây đàn piano đó gọi là sương mai nhé."
Người giúp việc bĩu môi, cô làm sao hiểu tiếng Anh chứ? Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình nhìn về phía cây đàn sương mai kia, nửa ngày trời nhẹ giọng nói: "Cứ để đó trước đi!"













