Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 135: Hoắc Thiệu Đình, tôi cũng rất đau!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ôn Mạn nói xong liền khẽ ôm lấy tim mình.
Đau, thực sự rất đau!
Cô chưa bao giờ nghĩ tới việc cô và Hoắc Thiệu Đình lại kết thúc như thế này.
Hoắc Thiệu Đình nhìn đăm đăm vào cô.
Ánh mắt anh trầm đến mức có thể nhỏ ra nước, ít nhất Ôn Mạn chưa bao giờ nhìn thấy anh như vậy.
Cô thậm chí có cảm giác, giây tiếp theo anh sẽ vung một cái tát hướng về phía cô mà quất tới.
Thế nhưng không có...
Hoắc Thiệu Đình không những không động tay, trái lại không giận mà cười: "Tôi nhớ em từng tặng Minh Châu bùa hộ mệnh, hiện tại em lại muốn mạng của con bé sao?"
Ôn Mạn cười.
Cô nhìn Hoắc Thiệu Đình: "Luật sư Hoắc, nếu anh cao giơ đánh khẽ, chúng ta nước sông không phạm nước giếng!"
Yết hầu Hoắc Thiệu Đình chuyển động.













