Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 10: Người thích Ôn Mạn có rất nhiều
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiếu Đình dù sao cũng vẫn còn vài phần phong độ, anh đưa tay kéo lại váy cho cô và định cài cúc áo giúp cô.
"Để tôi tự làm." Giọng nói Ôn Mạn run rẩy.
Tay cô túm lấy chiếc cúc áo nhỏ như hạt gạo kia, chiếc cúc quá trơn trượt làm sao cũng không cài vào được. Cuối cùng, vẫn là Hoắc Thiếu Đình cài giúp cô.
Anh lại nói lời xin lỗi một lần nữa.
Để đền bù cho cô, anh đích thân gọi điện thoại cho luật sư Khương Minh, giải thích tình hình của bố Ôn cho ông ấy nghe.
Khương Minh rất tán thưởng người hậu bối Hoắc Thiếu Đình này, Hoắc Thiếu Đình vừa lên tiếng là ông liền đồng ý ngay, hẹn thời gian gặp mặt với Ôn Mạn.
Hoắc Thiếu Đình xã giao thêm vài câu rồi cúp máy.
Anh ngồi xuống phía sau bàn làm việc châm một điếu thuốc, nói với Ôn Mạn: "Ngoại trừ việc giúp cô đánh quan司 ra, cô có yêu cầu nào khác thì cứ việc đề xuất."
Ôn Mạn biết rõ, đây chắc chắn là lần cuối cùng hai người gặp mặt nhau rồi.
Nếu như là trước đây, Hoắc Thiếu Đình có lẽ thỉnh thoảng còn nhớ nhung đến cơ thể của cô, nhưng bây giờ thì khác rồi, anh chắc chắn đã hạ quyết tâm vạch rõ ranh giới với cô.
Ôn Mạn là một người biết điều.
Cô vờ như thoải mái: "Chuyện nam tình nữ nguyện mà thôi, tôi cũng chẳng tổn thất gì cả! Tôi còn phải cảm ơn sự giúp đỡ của luật sư Hoắc nữa..."
Nói đến câu cuối cùng, mũi Ôn Mạn có chút cay cay, nhưng cô không muốn khóc trước mặt anh. Cô và Hoắc Thiếu Đình thậm chí còn không phải là bạn bè, tỏ ra kiểu cách trước mặt anh chẳng có ý nghĩa gì cả.
Cô nói lời tạm biệt với anh, bảo bản thân sẽ tự bắt xe về.
Hoắc Thiếu Đình không nói gì thêm, anh vẫn ngồi đó hút thuốc, ánh mắt tối tăm không rõ cảm xúc.
Ôn Mạn rời đi.
Cô không quay về nhà ngay lập tức, cô không muốn sớm như vậy đã phải đối mặt với ánh mắt thất vọng của dì Nguyễn.
Màn đêm buông xuống, Ôn Mạn một mình rảo bước trên đường lớn. Vòng đu quay khổng lồ trên quảng trường trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn năm màu, nhấp nháy liên tục, có những cặp tình nhân trẻ đang ôm hôn nhau dưới chân vòng đu quay.
Ôn Mạn dừng bước.
Cô lặng lẽ ngắm nhìn, gió đêm thổi qua, khóe mắt có chút ẩm ướt.
Một chiếc Bentley Continental màu vàng kim lướt qua bên cạnh Ôn Mạn, Hoắc Thiếu Đình đã nhìn thấy Ôn Mạn rồi.
Cô đứng dưới vòng đu quay ngước nhìn những ánh sao kia, trong mắt tràn đầy vẻ lưu luyến, quyến rũ... Hoắc Thiếu Đình không tự luyến đến mức nghĩ rằng cô đang nhớ nhung mình!
Cô đang nhớ đến ai, trong lòng anh hiểu rất rõ ràng.
Hoắc Thiếu Đình nhấn ga một cái, chiếc Bentley lao vút đi mất.
Ngày hôm sau, Ôn Mạn đến phòng dạy nhạc làm việc, phòng dạy nhạc này là trung tâm đào tạo âm nhạc cao cấp nhất ở thành phố B. Gia đình cô xảy ra chuyện các đồng nghiệp đều biết, không tránh khỏi tiến lại an ủi vài câu.
Ôn Mạn không muốn ảnh hưởng đến người khác, khẽ mỉm cười nói vẫn ổn.
Lúc mười giờ, nhân viên chuyển phát nhanh toàn thành phố mang đến một món đồ, nói là do một vị luật sư Hoắc gửi tặng.
Ôn Mạn bóc lớp bao bì bên ngoài ra.
Một chiếc hộp bằng nhung tinh tế, bên trong là một sợi dây chuyền kim cương.
Tỏa sáng lấp lánh, vô cùng đắt giá.
Có đồng nghiệp ghé tai nói nhỏ với Ôn Mạn: "Sợi dây chuyền của thương hiệu này, với số carat thế kia chắc chắn không dưới một triệu tệ đâu."
Ôn Mạn không muốn nhận.
Thế nhưng trên tờ phiếu chuyển phát nhanh không hề có phương thức liên lạc của Hoắc Thiếu Đình, cô hiểu rõ anh là đang không muốn gặp lại cô nữa.
Sau khi tan làm, Ôn Mạn đến văn phòng luật Kiệt Anh một chuyến. Cô đặt chiếc hộp nhung lên quầy lễ tân, nhờ cô ấy chuyển giao lại cho luật sư Hoắc.
Cô nhân viên lễ tân dù có chút nghi ngờ nhưng vẫn đồng ý.
Ôn Mạn vừa chuẩn bị rời đi thì Hoắc Thiếu Đình cùng một cô gái trẻ tuổi sánh bước đi ra, Ôn Mạn đã từng nhìn thấy cô gái này trên tạp chí rồi.
Hoắc Minh Châu, hòn ngọc quý trên tay của Hoắc gia, cũng là cô em gái ruột duy nhất của Hoắc Thiếu Đình.
Nửa năm trước Hoắc Minh Châu đi du học trở về, lập tức rơi vào lưới tình cuồng nhiệt với Cố Trường Khanh.
Lúc này, Hoắc Minh Châu đang nũng nịu khoác tay anh trai mình: "Anh trai, em đã hẹn anh mấy lần rồi, anh gặp Cố Trường Khanh một lần đi mà!"
Hoắc Thiếu Đình lơ đãng gạt cô em gái đi.
Hoắc Minh Châu giả vờ tức giận, tranh cãi với anh vài câu, nhưng người tinh mắt đều có thể nhìn ra được tình cảm anh em bọn họ rất tốt.
Ôn Mạn lặng lẽ đứng nhìn.
Cô không hề ghét Hoắc Minh Châu, cô chỉ là có chút tự giễu—
Tình cốt nhục sâu đậm như vậy, trước đây cô dựa vào cái gì mà lại nghĩ Hoắc Thiếu Đình có thể giúp cô đánh quan司 chứ?
Ôn Mạn âm thầm rời đi.
Hoắc Thiếu Đình đã nhìn thấy cô, anh nói vài ba câu đuổi khéo Hoắc Minh Châu đi rồi bước về phía quầy lễ tân.
Cô nhân viên lễ tân lập tức đưa chiếc hộp trang sức cho anh: "Luật sư Hoắc, đây là do cô gái vừa rồi để lại."
Hoắc Thiếu Đình đón lấy, giữ kẽ gật đầu một cái.
Quay trở lại văn phòng, anh tùy tay ném chiếc hộp vào trong ngăn kéo. Một khoảng thời gian rất dài sau đó, anh gần như đã quên mất người tên Ôn Mạn này, chỉ những lúc cơ thể cần được giải tỏa, anh mới nhạt nhẽo nhớ đến hình như có một người như vậy tồn tại.
Eo rất thon, chân vừa thẳng lại vừa dài...
Những ngày tiếp theo, Ôn Mạn vô cùng bận rộn.
Cô đã gặp luật sư Khương Minh, ông ấy là người rất có năng lực, chỉ qua vài lần gặp mặt đã sắp xếp rõ ràng được mạch suy nghĩ.
Trong văn phòng rộng rãi và sáng sủa, Khương Minh xem xét kỹ lưỡng những tài liệu mà Ôn Mạn nộp lên, mỉm cười ôn hòa: "Cháu là do Thiếu Đình giới thiệu đến đây, chú cũng nói thật cho cháu biết luôn, lạc quan mà nói thì có thể phán xuống mức thấp nhất là hai năm tù."
Tâm trạng Ôn Mạn có chút phức tạp.
Khương Minh đan chéo hai tay vào nhau ngồi thong thả, ông lại mỉm cười: "Thiếu Đình đã mở miệng cầu xin chú, sao tự cậu ấy không nhận vụ án này chứ? Nếu như cậu ấy ra mặt đánh vụ này thì cực kỳ có hy vọng lật ngược bản án và phán vô tội đấy."
Ôn Mạn không còn mặt mũi nào mà nói ra những chuyện kia, cô bèn bịa ra một cái cớ: "Luật sư Hoắc có lẽ không có khoảng thời gian trống."
Luật sư Khương Minh cười chứ không nói gì thêm.
Ông lịch sự tiễn Ôn Mạn ra đến cửa, Ôn Mạn rất biết ơn ông, nhưng cô cũng biết sự tiếp đãi nồng hậu này đều là vì nể mặt Hoắc Thiếu Đình.
Bước ra khỏi thang máy, Ôn Mạn đang định bắt xe về nhà.
"Ôn Mạn." Có người gọi cô.
Ôn Mạn quay đầu nhìn lại, là một người quen, tên là Khương Duệ.
Khương Duệ là bạn nối khố của Cố Trường Khanh, tuổi còn trẻ đã tự mình mở một công ty thương mại. Trước đây khi Ôn Mạn còn ở bên Cố Trường Khanh, cô đã gặp anh ta vài lần trong các buổi tụ tập.
Khương Duệ bước đến trước mặt cô, tùy ý hỏi: "Đến đây có việc à?"
Ôn Mạn không hề giấu giếm: "Tôi đến tìm luật sư Khương Minh."
Khương Duệ bật cười: "Tìm bố tôi à."
Ôn Mạn sững sờ.
Khương Duệ... là con trai của luật sư Khương sao?
Khương Duệ có vóc dáng cao ráo, ngoại hình thiên về hướng thanh tú, là kiểu cún con mà các chị gái rất yêu thích. Anh ta nói với Ôn Mạn: "Ôn Mạn, tôi mời cô ăn cơm nhé! Mọi người đều là người quen cả, việc gì giúp được tôi nhất định sẽ giúp."
Ôn Mạn do dự một lát rồi đồng ý.
Khương Duệ lái xe đến.
Một chiếc Ferrari màu đỏ, vô cùng phô trương, anh ta ngồi trong xe nói: "Chưa có cô gái nào được ngồi chiếc xe này của tôi đâu, Ôn Mạn cô là người đầu tiên đấy."
Ôn Mạn luôn cảm thấy, dính dáng đến Khương Duệ có chút không đáng tin cậy!
Quá mức nhiệt tình rồi!
Rõ ràng bọn họ chỉ mới gặp nhau có vài lần mà thôi, nói chuyện cũng chưa được mấy câu.
Dù sao đi chăng nữa, Ôn Mạn cũng không muốn đắc tội với con trai của Khương Minh, cô liền bước lên xe.
Khương Duệ đợi cô thắt xong dây an toàn rồi hỏi: "Muốn ăn gì?"
Ôn Mạn không khách sáo, đề xuất: "Món Thái đi!"
Khương Duệ nhấn ga một cái.
Trên xe, Ôn Mạn luôn giữ im lặng không nói gì, trong đầu cô toàn là những chi tiết của vụ kiện.
Khương Duệ không làm phiền cô.
Chỉ là những lúc chờ đèn đỏ, anh ta lại lặng lẽ ngắm nhìn cô.
Anh ta luôn thầm thích Ôn Mạn, không một ai biết điều đó.
Cố Trường Khanh lại càng không biết, cô bạn gái cũ mà hắn vứt bỏ thực ra có rất nhiều người thèm khát, nếu không phải vì nể mặt Cố Trường Khanh thì không biết đã có bao nhiêu người ra tay rồi!
Nửa tiếng sau, Khương Duệ lái xe đến một nhà hàng món Thái.
Vì đồ ăn ngon nên thực khách khá đông đúc.
Khương Duệ chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, lúc gọi món Ôn Mạn chủ động nói: "Để tôi mời nhé!"
Khương Duệ mỉm cười: "Thật không nhìn ra, Ôn Mạn cô lại là một cô gái chủ động như vậy đấy."
Ôn Mạn biết anh ta đang trêu đùa, vừa chọn món vừa nói: "Khương Duệ anh đừng đùa tôi nữa, mời một bữa cơm có là gì đâu."
Khương Duệ thu liễm lại.
Ôn Mạn có thể nể mặt ăn một bữa cơm hoàn toàn là vì nể mặt ông già nhà anh ta, chút tự nhận thức này anh ta vẫn có.
Anh ta tìm cơ hội muốn trêu ghẹo cô tiếp.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa bước vào một cặp nam nữ vô cùng nổi bật.
Nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp.
Không phải ai khác, chính là Cố Trường Khanh và Hoắc Minh Châu.
Ôn Mạn cũng nhìn thấy rồi, cô lập tức lấy thực đơn che mặt lại, trong lòng thầm nghĩ: Dính dáng đến Khương Duệ quả thực là không đáng tin cậy chút nào!
Thế nhưng Khương Duệ lại chỉ sợ Cố Trường Khanh không nhìn thấy mình.
Anh ta chủ động lên tiếng chào hỏi: "Anh Trường Khanh."
Cố Trường Khanh nhìn thấy anh ta đang định nói chuyện thì ánh mắt bỗng khựng lại: Cô gái ngồi đối diện với Khương Duệ, cho dù có lấy thực đơn che mặt thì hắn cũng lập tức nhận ra ngay đó chính là Ôn Mạn.
Cố Trường Khanh cau mày: Ôn Mạn sao lại ở cùng một chỗ với Khương Duệ chứ?
Khương Duệ vô cùng tốt bụng giải thích cho hắn nghe: "Ôn Mạn nhờ bố tôi giúp cô ấy đánh quan司, tôi đang cùng cô ấy tìm hiểu thêm về tình tiết vụ án đây."
Đàn ông đều rất nhạy bén, vài câu nói ngắn ngủi của Khương Duệ đã khiến Cố Trường Khanh đoán ra được tâm tư của anh ta.
-- Khương Duệ thích Ôn Mạn, đây là đang tuyên chiến với hắn đây mà!
Cố Trường Khanh cười nhạo: "Khương Duệ, cậu tốt bụng từ bao giờ thế?"
Hắn lại quay sang nói với Ôn Mạn: "Cô tin tưởng cậu ta, có ngày bị bán đi còn giúp cậu ta đếm tiền đấy."
Trực giác của phụ nữ khiến Hoắc Minh Châu cảm thấy bất an, cô hỏi: "Cố Trường Khanh, anh quen biết cô ấy sao?"













