Hành Vi Quá Mức – Chương 4
Hành Vi Quá Mức
Tình hình này là lại căng sữa rồi.
Thân dưới ướt sũng bởi vì lúc trước tiết ra mà có chút mẫn cảm ướt sũng, cô vừa ngồi xuống đã không dám cử động nhiều nữa.
Thời gian trôi qua, cô cảm thấy một cảm giác ẩm ướt rõ rệt trên ngực.
Sữa tràn ra rồi.
Thương Ngu cắn môi, cong người lên, cánh tay đặt ngang, thân thể vươn tới gần bàn hội nghị để tìm nơi che chắn.
Giằng co với đống sữa bị tràn ra trong chốc lát, tiếp theo chính là cơn đau nhức quen thuộc.
Cô không đổi sắc mặt cúi đầu liếc mắt về phía trước ngực, trên áo khoác tây trang đã thấm ra hai vết nước nho nhỏ.
Áo khoác màu xám nhạt sau khi ướt nước càng thêm nổi bật, Thương Ngu lại cúi thấp thân thể, lỗ tai không tự chủ mà ửng đỏ cả lên.
Rời đi giữa chừng thì không thích hợp lắm, chỉ cần cô vừa đứng lên, ánh mắt của mọi người đều có thể chăm chú vào trên người cô, chắc chắn sẽ phát hiện cô có biểu hiện khác thường.
Hội nghị cũng không kết thúc trong chốc lát được, thế nhưng hai bầu ngực vừa cứng vừa đau, đầu vú nhô lên dán chặt ở trên vải vóc nội y, ma sát nhẹ nhàng cũng sẽ khiến cho chúng nảy lên một trận đau đớn.
Thương Ngu đã đổ đầy mồ hôi lạnh, không biết còn có thể kiên trì tới khi nào.
Trong lúc cô đang tuyệt vọng, Thương Nghiên Sơ vẫn luôn lười biếng ngồi đó đột nhiên giơ tay lên, cắt ngang buổi diễn thuyết.
“Trước tiên nghỉ ngơi một chút đã, các vị cứ tự nhiên.” Nói xong dẫn đầu đứng dậy đi ra ngoài.
Hắn đã quen với việc độc tài, cũng luôn luôn là bộ dáng kiêu ngạo khó thuần này, không ai cảm thấy có vấn đề gì.
Mọi người chậm rãi tốp năm tốp ba rời khỏi phòng họp, đợi đến khi chỉ còn lại một mình cô, Lâm Dương nhận được tin tức đã sớm cầm áo khoác tới.
Thương Ngu trốn ở góc chết đề phòng thay áo khoác, tốc độ nói cực nhanh, “Nghỉ ngơi giữa buổi nhiều nhất cũng chỉ có chừng nửa giờ thôi, nếu như tôi vẫn chưa ngừng chảy sữa, cố hết sức kéo dài, đừng cho người khác tới gần phòng làm việc của tôi.”
“Vâng.”
Lâm Dương rũ mắt, nhìn không chớp mắt, làm một trợ lý chuyên nghiệp, cô biết nên làm như thế nào.
Thương Ngu cố hết sức khống chế biểu tình, nhanh chóng chạy tới phòng làm việc của mình ở lầu mười lăm, trực tiếp đi vào bên trong phòng nghỉ ngơi.
Cô gần như nghiêng ngả lảo đảo vọt tới bên cạnh két sắt, run rẩy lấy máy hút sữa ra.
Thương Ngu cầm lấy đồ vật lui về phía sau hai bước, ngã ngồi ở bên giường, lung tung cởi quần áo ra, ma sát mang theo sự đau đớn bén nhọn làm cho cô cắn chặt răng.
Bầu ngực to tròn trắng nõn mất đi trói buộc, khẽ run rẩy bắn ra.
Hai bầu ngực sữa đều nặng trịch, cứng rắn sưng tấy, hiển nhiên là sữa đã ứ đọng, phải mau chóng nặn ra.
Không để ý đến việc phải khử trùng máy vắt sữa, cô dán ống nhựa lên ngực, lập tức nhấn công tắc.
Nhưng lực hút nên có trong dự liệu cũng không xuất hiện, máy móc cũng không có cường độ rung khi hoạt động.
Thương Ngu đau đến nỗi trước mắt đã có chút mơ hồ, hai tay run rẩy loay hoay một hồi lâu, máy hút sữa vẫn không có chút động tĩnh nào.













