Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 74: Anh có thể cưới tôi không?
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Lục Tấn Diễn ngồi ngay ngắn. Nhìn từ phía sau chỉ có thể thấy tấm lưng gầy guộc yếu ớt của cô gái nhỏ lộ ra ngoài chăn.
Anh rút ra một điếu thuốc, không châm lửa mà xoay xoay nơi đầu ngón tay. Ngăn cách bởi chiếc giường bệnh chật hẹp, sau một hồi trầm ngâm, anh lên tiếng:
"Cô nói đi."
Nói rồi, anh xoay xe lăn, tiến lại gần vài bước, đến rất gần cô.
Đôi mắt với hàng mi khẽ quét kia đong đầy làn sương mờ, giống như một chiếc cọ quét qua lòng anh.
Dáng vẻ chịu uất ức của cô gái nhỏ thật sự khiến người ta đau lòng.













