Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 722: Người quê mùa đúng là người quê mùa
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Nghe ra sự nghi ngờ nồng đậm trong lời nói của Hứa Tử Cần, Hồng Trúy trợn trắng mắt gào lên: "Ngươi quản tôi lấy tiền ở đâu ra!"
Đồ ăn trong miệng bà ta chưa nuốt hết, từ ngữ không rõ ràng đã đành, lại còn bắn ra ít vụn thức ăn vào không khí làm Hứa Tử Cần cảm thấy buồn nôn, tởm lợm.
Hứa Tử Cần chằm chằm nhìn Hồng Trúy đang ngấu nghiến đồ ăn, nén cảm giác buồn nôn xuống, cất lời với vẻ mặt khẳng định: "Chính bà còn chẳng có tiền, làm sao có thể cho bố tôi vay tiền được?"
Hồng Trúy chỉ thấy Hứa Tử Cần thật sự không dễ gạt, bèn tiếp tục bịa chuyện với vẻ mặt nghiêm trọng: "Lúc bố ngươi tìm tôi vay tiền là tôi vừa mới đi vay lãi nóng xong. Nếu không phải tại bố ngươi nợ tiền tôi không trả thì tôi có bị bên lãi nóng đuổi đánh đến mức phải chui vào trong đó trốn nợ không?"













