Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 392: Sao có thể là cô ấy
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Hứa Tử Ngạn vừa tới nơi đã nghe thấy tiếng chửi mắng chẳng chút kiêng nể nào của Hứa Quốc Chí.
"Bố!" Anh vội cất tiếng, ngắt lời chửi rủa của Hứa Quốc Chí.
Hứa Quốc Chí bị Hứa Tử Ngạn gọi một tiếng mới phát hiện cửa phòng bệnh đang mở toang, bên ngoài có không ít người đang đứng hóng chuyện.
Sắc mặt ông ta tức thì càng thêm khó coi.
"Nhìn cái gì mà nhìn?" Hứa Quốc Chí hống hách đuổi người, nét mặt hung tợn đáng sợ.
Người xung quanh lập tức giải tán, chỉ còn lại Hứa Tử Ngạn.













