Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 231: Năm trăm nghìn
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Ngay lúc Hứa Tử Kiện dần mất hết kiên nhẫn thì Hứa Trà Trà mới mở cửa ra.
Đôi mắt cô ta đỏ ngầu.
Hứa Trà Trà nhìn Hứa Tử Kiện với ánh mắt đầy oán trách:
"Em không ngờ anh cả lại không thể chờ nổi dù chỉ một lát như vậy. Em chỉ là... có chút không lỡ rời xa ngôi nhà này. Em đã sống ở đây hơn mười năm, em..."
Nước mắt Hứa Trà Trà rơi xuống như diều đứt dây.
Cô ta trông mảnh khảnh yếu ớt, lại khóc đến mức hoa lê đái vũ, vô cùng đáng thương.













