Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 208: Tàn nhẫn
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Lúc Hứa An An tỉnh lại là ở trong bệnh viện.
Cô mở mắt ra, đập vào mắt là căn phòng ánh sáng mờ mịt, chóp mũi là mùi nước khử trùng quen thuộc.
Cố gắng ngẩng đầu lên một chút, liền nhìn thấy Lục Tấn Diễn đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên bóng lưng người đàn ông tạo thành một bức tranh dịu dàng và yên tĩnh.
Trên mặt anh dường như mang theo vài phần mệt mỏi.
Nghe thấy tiếng động, Lục Tấn Diễn ngẩng đầu nhìn qua.
Sau đó anh giơ tay bấm chuông, rồi chậm rãi đỡ Hứa An An ngồi dậy: "Em cảm thấy thế nào rồi?"
Hứa An An lông mày nhíu chặt, giọng nói có chút khô khát: "Chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn, đặc biệt là... á..."
Cô cử động vai phải một chút, một cơn đau nhói truyền đến.
"Bờ vai." Hứa An An khuôn mặt nhỏ nhăn nhó thành một cục: "Đau nhất."













