Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 159: Mãi mãi chỉ có thể là thiếp thất nuôi ở ngoại ô
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Hứa An An đôi mắt hơi nheo lại, cô tuổi còn nhỏ, vẻ nữ sinh rất đậm, nhưng ánh mắt phủ đầy nụ cười lại ngông cuồng mà bình tĩnh, thản nhiên mở miệng: "Không phải ai khóc một chút là ủy khuất nhất đâu, nói ra thì chiêu này khá hữu dụng đấy, hồi nhỏ tôi đã từng thấy trên người Hứa Trà Trà rồi."
Đột nhiên, cửa kính mở ra, một cơn gió lớn thổi vào.
Thổi tung những sợi tóc mây vụn vặt của Hứa An An.
Giây tiếp theo, Hứa An An lạnh mặt, đem chiếc cốc thủy tinh trong tay đập mạnh một phát, vỡ thành vô số mảnh vụn trên mặt đất.













