Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 137: Tại sao lại ôm cô ấy ngủ
Gửi Anh, Một Đời Bình An
"Cô gửi những thứ này là có ý gì?"
Hứa Quốc Chí nắm chặt điện thoại, chân mày hơi nhíu lại, khó giấu nổi sự sốt ruột chờ đối phương phản hồi.
Một lúc sau, điện thoại lại rung lên: "Chú Hứa, chú đừng tức giận, cháu chỉ là không biết phải xử lý những vết thương này như thế nào thôi. Cháu sợ lắm... Không dám hỏi ai cả, chỉ có thể tìm chú."
Trái tim căng thẳng của Hứa Quốc Chí thả lỏng vài phần, ánh mắt lóe lên, là ông ta hiểu lầm sao?
Đã nghĩ thế hệ hậu bối quá hiểm ác rồi.













