Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 114: Yêu tinh xà nheo, lời khen ngợi cao nhất dành cho tôi
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Sau khi Hứa An An rời đi, chú Vân đẩy cửa đi vào rồi đóng cửa lại.
"Hai ngày nay, quanh biệt thự xuất hiện vài gương mặt lạ, bọn Lê Sinh đã giải quyết xong rồi." Chú Vân thở dài một tiếng, bất bình nói: "Cậu đã thành ra thế này rồi mà họ vẫn không chịu tha cho cậu, dù sao cũng là ruột thịt máu mủ."
Lục Tấn Diễn quay xe lăn đến trước cửa sổ kính lớn sát đất, vén một góc rèm cửa ra. Đôi mắt màu mực nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen thẳm mịt mờ, đôi mắt như đầm nước lạnh có thể đóng băng tâm hồn con người.













