Gửi Anh, Một Đời Bình An – Chương 11: Đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn
Gửi Anh, Một Đời Bình An
Đã muốn xé rách mặt thì cứ xé rách cho triệt để luôn đi, Hứa An An không phải loại Thánh Mẫu gì, sẽ không chừa chút mặt mũi nào cho Hứa Trà Trà.
Đường Hiểu Tĩnh nghe xong cũng sửng sốt, Hứa An An từ trước đến nay toàn báo tin vui chứ không báo tin buồn, thì ra ở Hứa gia cô lại ở căn phòng như thế, thật là quá đáng.
Lời này không nghi ngờ gì chính là tát thẳng vào mặt Hứa Trà Trà, nghe Hứa An An nói xong, ánh mắt mọi người nhìn Hứa Trà Trà đều đã khác hẳn.
Hứa Trà Trà chỉ cảm thấy mặt mình rát bẩy, không ngờ Hứa An An lại có thể nói ra những lời này trước mặt mọi người.
Hơn nữa đến một tiếng chị cũng không gọi nữa, mở miệng đóng miệng đều gọi cô ta là Hứa đại tiểu thư, rõ ràng là muốn vạch rõ ranh giới với Hứa gia.
"An An, em trách bố mẹ đối xử không tốt với em sao? Bố mẹ kiếm tiền đã rất vất vả rồi, chúng ta phải biết thông cảm cho họ, không thể tham lam vô độ. Nếu em thật sự không hài lòng, vậy chị đổi phòng với em."
Hứa Trà Trà lấy tư thế của một người chị để khuyên bảo Hứa An An, hơn nữa giọng điệu lại vô cùng thương lượng, quả thực khiến người ta khó mà từ chối.
Xem kìa, cái thiết lập nhân vật biết suy nghĩ cho người khác này diễn tốt làm sao, Hứa An An suýt nữa thì cảm động đến phát khóc rồi.
Kiếp trước cô chẳng phải chính là bị cái mặt ngoài miệng một đằng trong lòng một nẻo này lừa gạt đến mức bán mạng cho cô ta sao.
Hứa An An châm biếm cười một tiếng, liền nói: "Được thôi, vậy bây giờ chị chuyển đi, đừng chỉ nói mà không làm, cũng đừng đến lúc đó khóc lóc om sòm tìm các anh trai khóc kể nói em cướp phòng của chị."
Nghe vậy, sắc mặt Hứa Trà Trà biến đổi, lặng người nhìn Hứa An An.
Đôi mắt đẹp lập tức ươm ướt như muốn khóc, dường như không thể tin nổi Hứa An An lại có thể nói ra loại lời này.
"An An, em giỏi lắm, chị về nhà sẽ chuyển đi ngay, chỉ cần em có thể trở về." Hứa Trà Trà uất ức nói.
Bạn tốt bên cạnh Hứa Trà Trà nhìn không trôi, tức giận nói: "Hứa An An cậu đừng có quá đáng, cướp phòng của người ta mà còn cướp một cách cây ngay không sợ chết đứng như thế, sao cậu lại độc ác như vậy!"
Đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn, chiêu này Hứa An An đã xem nhiều năm rồi.
Thật sự là chán ngán.
Hứa An An đi thẳng vào vấn đề: "Chưa trải qua cái khổ của người khác thì đừng khuyên người khác làm việc thiện. Căn phòng đó tôi đã ở hơn một nghìn ngày đêm, tôi ở được thì tại sao Hứa Trà Trà không ở được? Cô ta Hứa Trà Trà sinh ra đã cao quý, sinh ra đã nên ở phòng công chúa sao?"
Hứa Trà Trà tái mặt, vội vã nói: "An An, chị là vì sức khỏe không tốt nên bố mẹ mới chiều chuộng chị hơn một chút..."
"Được rồi! Không muốn nhường thì đừng nói lắm lời nhảm nhí như vậy."
Hứa An An không cho Hứa Trà Trà cơ hội do dự, đâm thẳng vào tim cô ta, kéo Đường Hiểu Tĩnh xoay người bỏ đi.
Hứa Trà Trà mắt đỏ bừng nhìn cô, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Rất khiến người khác nhìn một cái là không kiềm được lòng thương hại.
Nghe xem, lời này nói đẳng cấp làm sao, đây không phải là cô ta tranh giành, đều là bố mẹ chủ động cho, không có nửa điểm liên quan đến cô ta.
Nếu cô còn dồn ép nữa thì chính là bắt nạt một bệnh nhân thân thể yếu ớt.
Đường Hiểu Tĩnh tức đến mức dậm chân, bố cô chỉ sinh ra một mình cô, nhưng trong nhà có rất nhiều anh họ anh ruột, lúc nào cũng được nuông chiều từ bé.
Thật sự chưa từng thấy nhà nào bỏ mặc con gái ruột không thương, lại đi coi con gái nuôi như bảo bối, hôm nay cô đúng là được mở mang tầm mắt.
Đường Hiểu Tĩnh không chịu đi, xắn tay áo lên muốn lao vào đánh nhau: "Hứa Trà Trà sao cô lại giả tạo thế hả, cái gì mà phòng của cô, An An nhà chúng tôi mới là con ruột, cô mặt dày không chịu đi, chiếm đoạt đồ vật vốn thuộc về An An, cô còn mặt mũi nào mà khóc, tôi nể mặt cô quá rồi đấy..."
Hứa Trà Trà khẽ nhíu mày, dường như bị dọa sợ, sắc mặt trắng bệch, cơ thể mềm nhũn ngã gục xuống.
"Trà Trà, cậu làm sao vậy?"
"Trà Trà, cậu mau tỉnh lại đi, mau gọi cấp cứu đi!"
Bạn bè của Hứa Trà Trà la ầm lên, đám đông cũng vây lại.
Trong một thoáng, ánh mắt những người xung quanh nhìn Hứa An An và Đường Hiểu Tĩnh đều mang theo sự tức giận và trách vấn.
Đường Hiểu Tĩnh trợn tròn mắt không thể tin nổi, cô cách Hứa Trà Trà cả tám thước, chưa hề làm gì cả.
Hứa Trà Trà lại có thể diễn giỏi như vậy? Thảo nào người Hứa gia đều bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa gạt.
Lại là cái trò này, Hứa An An chán ngấy rồi, hừ lạnh một tiếng, rút điện thoại ra trực tiếp bấm số cấp cứu: "Alo, xin chào cấp cứu phải không, ở đây chúng tôi có người xỉu rồi, các anh mau lên nhé, không đến nhanh là người ta chết đấy, địa chỉ của chúng tôi là..."
Nói xong, sau khi cúp điện thoại, Hứa An An cũng không thèm chấp ánh mắt kinh ngạc của mọi người, kéo Đường Hiểu Tĩnh đi mất.
Hứa Trà Trà đã muốn giả vờ xỉu thì cứ để cô ta diễn cho chót!
Trước đây cũng như thế.
Hứa An An chẳng làm gì cả nhưng lại bị người ta hiểu lầm là đang bắt nạt Hứa Trà Trà, cướp đồ của Hứa Trà Trà.
Hứa Trà Trà là thiên nga trắng yếu đuối cao quý, còn cô là con sâu bẩn thỉu độc ác không ra gì.
Được Hứa An An kéo về phòng học, Đường Hiểu Tĩnh phồng má, hai tay nắm thành nắm đấm nhỏ, khuôn mặt đầy sự tức giận bất bình.
"An An, cái cô chị gái đó của cậu tớ coi như được chứng kiến rồi, cái mặt trà xanh đó cộng với thủ đoạn này, người mà không biết xấu hổ thì thiên hạ vô địch rồi đấy."
Đường Hiểu Tĩnh là con một trong nhà, cũng là con út, bên trên còn có nhiều anh chị họ, trong ấn tượng của cô, anh chị thì phải bảo vệ em gái.
Thế nhưng việc làm của Hứa Trà Trà hoàn toàn đảo lộn tam quan của Đường Hiểu Tĩnh.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì thật sự rất khó tin.
Hứa An An cười cười: "Đừng nhắc đến chuyện không vui nữa, dù sao con người và con chó vẫn có điểm khác biệt, không phải sao?"
Chỉ là Hứa An An không muốn tiếp tục vướng mắc vào vấn đề này nữa, cô muốn tai mình được yên tĩnh một chút.
Nghe xong lời Hứa An An, Đường Hiểu Tĩnh "phụt" một tiếng bật cười, nhưng giây sau lại do dự hỏi: "An An, người nhà cậu thiên vị như vậy, cậu chắc chắn là đau lòng lắm đúng không?"
Hàng mi dày của Hứa An An khẽ run, nhẹ nhàng cười một cái: "Bây giờ không đau lòng nữa rồi."













