Em Trong Lòng Bàn Tay Anh – Chương 3: Ý của em là, em muốn đá tôi?
Em Trong Lòng Bàn Tay Anh
Lục Tây Diễn nghe vậy, đôi mắt tràn ngập dục vọng lưu chuyển trên môi Tần Thiển một lát, khẽ hừ một tiếng, rồi đưa tay cởi cúc áo sơ mi của cô.
Cảnh xuân trước ngực Tần Thiển lập tức lộ ra quá nửa, màu mắt Lục Tây Diễn càng thêm tối sầm.
"Cốc cốc..."
Đúng lúc tiếng gõ cửa vang lên, Lục Tây Diễn mất kiên nhẫn quay đầu nhìn ra cửa, giọng nói trầm thấp mang theo sự bực bội vì bị làm phiền: "Cút!"
"Lục tổng, là cô Tô đến thăm anh!"
Là giọng của trợ lý Tiểu Viên. Tần Thiển nghe cậu ta nói xong câu này, động tác của Lục Tây Diễn khựng lại, sau đó không chút do dự rời khỏi người cô.
Anh đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt đã có chút xộc xệch, bước về sau bàn làm việc, chỉ trong chốc lát đã khôi phục vẻ cao ngạo cấm dục thường ngày, chỉ để lại một mình Tần Thiển có chút chật vật trước ghế sô pha.
Không hiểu sao, Tần Thiển cảm thấy trong lòng đau âm ỉ.
Cô chỉnh lại quần áo xộc xệch, vừa đứng dậy thì Tô Nhược Vi đã đẩy cửa bước vào, trên mặt còn mang theo nụ cười tươi tắn.
"Tây Diễn, em mang cho anh..."
Tô Nhược Vi chưa nói hết câu thì nhìn thấy Tần Thiển đang đứng trước ghế sô pha, biểu cảm lập tức khựng lại.
Ngay sau đó cô ta lại cười tươi, nhìn Lục Tây Diễn: "Tây Diễn, em không làm phiền hai người bàn công việc chứ?"
Lục Tây Diễn ngẩng đầu nhìn cô ta, trong mắt toàn là sự cưng chiều mà Tần Thiển chưa từng thấy: "Không có."
Nói xong lại quay đầu nhìn Tần Thiển: "Những gì cần nói đều nói xong rồi, tiếp tục đi làm việc đi."
Giọng điệu lạnh lùng đó hoàn toàn không giống người vừa nãy còn công thành đoạt đất trên người cô. Đầu lưỡi Tần Thiển có chút đắng chát: "Vâng, Lục tổng!"
Khi cô ra đến cửa quay người đóng cửa lại, vừa khéo nhìn thấy Tô Nhược Vi chạy lon ton đến sau lưng Lục Tây Diễn, ôm cổ anh hôn lên má anh một cái: "Tây Diễn, tối qua anh vất vả rồi, đây là canh gà ác hầm nhân sâm bách hợp em hầm cho anh đấy, lần đầu tiên em xuống bếp, anh nhất định phải uống hết nhé!"
Câu nói này thực sự chứa quá nhiều thông tin. Ánh mắt Tần Thiển khẽ dao động, đóng cửa lại, rồi vô cảm đi về phía thang máy.
Trở về văn phòng, cô chống tay lên đầu ngẩn ngơ, trong đầu toàn là hình ảnh Tô Nhược Vi và Lục Tây Diễn bên nhau lúc nãy, cảm thấy có chút phiền muộn.
Mặc dù đã sớm nhận rõ hiện thực, nhưng cảnh tượng vừa rồi vẫn khiến cô cảm thấy chói mắt.
Cô nghĩ, nếu Lục Tây Diễn không chịu đồng ý đơn xin nghỉ việc của mình, thì cô chỉ còn con đường nghỉ việc thôi. Nhưng phấn đấu ở Hằng Thịnh bao nhiêu năm nay, đàn ông mất thì thôi đi.
Nhưng vị trí mà mình vất vả phấn đấu mới có được mà mất đi, cô vẫn thấy có chút tiếc nuối.
Cô đang mải suy nghĩ thì trợ lý Lâm Nhiên bỗng bước vào văn phòng, nhìn cô với vẻ mặt phức tạp.
Tần Thiển nghe thấy tiếng động, cuối cùng cũng hoàn hồn ngẩng đầu nhìn cô ấy: "Có chuyện gì không?"
"Giám đốc, đại diện của Âu Trác đồng ý gặp chúng ta rồi."
Đơn hàng của Âu Trác không nhỏ, mảng cô phụ trách ở Hằng Thịnh là kinh doanh dây chuyền sản xuất máy móc hạng nặng. Đơn hàng này cô đã theo dõi hơn nửa năm nay, nghĩ đủ mọi cách cũng không hẹn được người phụ trách thu mua của Âu Trác.
Hôm nay cuối cùng cũng có một tin vui, cô gật đầu với Lâm Nhiên: "Hẹn giờ nào?"
"Lịch trình tối nay của chị vừa khéo đang trống, nên em hẹn tối nay luôn." Lâm Nhiên là một cô gái nhỏ mới tốt nghiệp một năm, buộc tóc đuôi ngựa cao, trông tràn đầy sức sống.
"Chị biết rồi." Tần Thiển ừ một tiếng: "Vậy tối nay em đặt một quán cơm tư nhân món Tương cao cấp chút."
Cô nhớ đại diện thu mua của Âu Trác là người Hồ Châu, thích ăn cay.
Lâm Nhiên gật đầu ghi nhớ, nhưng không lập tức đi ra mà tiếp tục nhìn Tần Thiển, bộ dạng muốn nói lại thôi.
"Còn chuyện gì nữa?"
Lâm Nhiên hít sâu một hơi, mới lấy đủ can đảm nói: "Giám đốc, chị xem mục tin tức giải trí đi, trên đó hình như có bài viết về chị."
Nói xong, Lâm Nhiên liền như chạy trốn đóng cửa phòng lui ra ngoài.
Tần Thiển lấy điện thoại ra xem, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng hồng lập tức trắng bệch.
Lại có paparazzi chụp được video và hình ảnh cô và Lục Tây Diễn, độ nhận diện của Lục Tây Diễn rất cao, nhưng mặt cô thì không quá rõ.
Nhưng chỉ cần là người quen cô thì chắc chắn biết là cô, thảo nào vừa rồi Lâm Nhiên lại nhắc nhở.
Sáng nay chuyện Lục Tây Diễn và Tô Nhược Vi đính hôn mới lên hot search, giờ lại bị lộ ra chuyện này, đã có kẻ tọc mạch bắt đầu đào bới thông tin của Tần Thiển.
Khi cô và Lục Tây Diễn ở bên nhau, cả hai đều độc thân, bị đào ra thì chẳng có gì phải sợ.
Nhưng vào thời điểm này mà lộ ra chuyện như vậy, người bình thường đều sẽ nghĩ tin này là do cô tung ra, mục đích là để phá hoại chuyện đính hôn của Lục Tây Diễn, từ đó leo lên vị trí chính thất!
Cô biết Lục Tây Diễn ghét nhất là giở thủ đoạn, mấy năm nay cô đã thấy không ít phụ nữ dùng những thủ đoạn này với Lục Tây Diễn, kết cục đều chết rất thảm.
Ba năm trước có một ngôi sao hạng ba ngoại hình khá ổn đã dùng chiêu này, vốn định dùng Lục Tây Diễn để lăng xê nhiệt độ cho mình.
Nhưng lần trước cô nhìn thấy cô ta, cô gái đó đang đứng làm lễ tân ở cửa một khách sạn.
Cô suy nghĩ một chút, vẫn gửi một tin nhắn cho Tiểu Viên.
Lục Tây Diễn ở tầng trên vừa tiễn Tô Nhược Vi, quay đầu lại thì thấy ánh mắt muốn nói lại thôi của Tiểu Viên. Anh nhíu mày, vừa đi về phía văn phòng vừa nói: "Có gì thì nói."
Tiểu Viên mấp máy môi, đưa điện thoại đến trước mặt anh, nói: "Hay là anh tự xem đi, có người tung tin về anh và cô Tần."
"Cô Tần nhắn tin cho tôi nói rằng, tin tức không phải do cô ấy tung ra."
"Ngoài ra, cô ấy gửi một email xin nghỉ việc đến, nói hy vọng anh có thể sớm đồng ý đơn xin nghỉ việc của cô ấy, để tránh gây thêm rắc rối cho anh."













