Em Trong Lòng Bàn Tay Anh – Chương 14: Đừng trách tôi không khách khí
Em Trong Lòng Bàn Tay Anh
"Ông ngoại cháu bắt buộc phải phẫu thuật." Chu Hà lên tiếng ở bên cạnh: "Nhưng mợ không có tiền, bác sĩ nói tim ông ngoại cháu có vấn đề, chi phí phẫu thuật linh tinh cũng phải hơn một triệu tệ..."
"Chữa, tốn bao nhiêu tiền cũng phải chữa!" Tần Thiển lau khóe mắt sắp rơi lệ, tiền lương mấy năm nay cộng thêm một số thứ Lục Tây Diễn cho, một triệu tệ vẫn có.
"Mợ biết Thiển Thiển là đứa trẻ hiếu thuận, sẽ không bỏ mặc ông ngoại cháu mà." Chu Hà thay đổi vẻ khắc nghiệt ngày thường, cười nịnh nọt với Tần Thiển: "Cháu cũng nhất định sẽ lo cho cậu cháu, đúng không?"
"Cậu cháu bị tai nạn xe bây giờ đang ở đồn cảnh sát, cảnh sát nói đối phương đòi hơn hai triệu mới chịu hòa giải, cháu nhất định cũng sẽ lo đúng không?" Chu Hà nói xong, bước lên kích động nắm lấy tay Tần Thiển, đôi mắt nhìn cô chằm chằm.
Trong đầu Tần Thiển hiện lên những trận ngược đãi ngày xưa, bỗng nhiên bật cười: "Xin lỗi, tiền của cháu chỉ đủ phẫu thuật cho ông ngoại, chuyện của cậu thì mợ nghĩ cách khác đi."
Cô nói cũng là sự thật, trong tay cô hiện giờ quả thực chỉ có hơn một triệu.
Ai ngờ Chu Hà nghe xong lời này, nụ cười trên mặt lập tức bị sự dữ tợn thay thế, tay nắm lấy tay Tần Thiển cũng dần siết chặt: "Tần Thiển, mày lừa tao đúng không?"
"Bất kể ngày xưa tao với cậu mày đối xử với mày thế nào, cậu mày vẫn là cậu ruột của mày, chẳng lẽ mày thấy chết mà không cứu sao? Tao xem tin tức thấy mày cặp với ông chủ lớn nào đó mà?"
"Mày có thể đi xin tiền hắn ta mà!"
Chu Hà như bệnh hoạn gào thét điên cuồng, không chút kiêng dè đây là phòng bệnh, đến mức y tá đi kiểm tra phòng phải quát Chu Hà một tiếng: "Đây là phòng bệnh, ồn ào cái gì mà ồn ào?"
Chu Hà im miệng, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Tần Thiển.
"Cháu nói rồi, cháu không có!" Tần Thiển hít sâu một hơi không khí đầy mùi thuốc sát trùng, ánh mắt lạnh lùng nhìn người phụ nữ trung niên trước mặt.
Năm cô ba tuổi, cha mất tích bí ẩn, mẹ không chịu nổi cú sốc một năm sau cũng u uất qua đời, cô từ đó trở thành trẻ mồ côi, ông ngoại đã đưa cô về nhà.
Cô vốn tưởng mình lại có nhà rồi, nhưng không ngờ lại trở thành nơi trút giận của cậu và mợ. Cậu nghiện rượu, trước đây say rượu thì đánh mợ, sau này cô đến, người bị đánh biến thành cô.
Nhưng đứa con trai do chính họ sinh ra thì dù thế nào cũng không nỡ động một ngón tay.
Mợ thoát được một kiếp, nhưng không hề cảm ơn Tần Thiển, lén lút thường xuyên mắng cô là đồ lỗ vốn ăn bám, thậm chí không cho cô ăn cơm, có lúc tâm trạng không tốt, liền lôi cô ra trút giận.
Lúc đó những vết thương trên người cô, một nửa là do cậu đánh, nửa còn lại đều do người phụ nữ này ban tặng.
Cả nhà chỉ có ông ngoại lén bôi thuốc cho cô, cho cô ăn khi cô đói bụng, nếu không phải ông ngoại kiên quyết thì có lẽ cô đã sớm không được đi học, bị họ bán cho lão già ế vợ trong thôn rồi.
Học phí đi học cũng là do ông ngoại đi nhặt rác kiếm được.
Những năm này cậu mợ càng lấy danh nghĩa ông ngoại lấy đi không ít tiền từ chỗ cô.
Nên dựa vào cái gì mà cô phải bỏ ra hai triệu để cứu một người từ nhỏ đã bắt nạt mình, chỉ vì chút máu mủ nực cười đó sao?
Chu Hà nghe vậy thì nổi giận, nhưng ngay sau đó nhớ ra điều gì, cười lạnh lùng: "Ha ha, Tần Thiển, mày đã nói vậy thì đừng trách tao không khách khí."
"Mày mà không cứu cậu mày, thì tao sẽ từ bỏ điều trị cho ông ngoại mày, tao muốn xem xem mày hiếu thuận như vậy, có trơ mắt nhìn ông ngoại mày chết không!"













