Em Chỉ Có Thể Thuộc Về Tôi – Chương 4
Em Chỉ Có Thể Thuộc Về Tôi
“Không biết.” Lý Đài lập tức trả lời: “Chờ mẹ em về chị sẽ hỏi một chút, thuận tiện nói cho mẹ em biết chuyện em không làm tốt bài tập về nhà.”
Triệu Nguyên Nguyên mím môi, lẩm bẩm rồi quay lại đọc tiếp: “Bài tập về nhà em đã làm xong từ lâu rồi, hiện tại chỉ đang làm bài tự hoàn thiện do mẹ giao.”
Sau khi dọn bàn xong, Lý Đài lấy một gói đậu phộng tẩm gia vị từ trên kệ phía sau vừa bóc vỏ vừa nhìn bầu trời càng lúc càng tối.
"Nguyên Nguyên, sao hôm nay em không đi học?"
"Em có đi mà."
“Học sinh tiểu học bây giờ tan học sớm thế à?”
“Bình thường giờ này chưa tan học, nhưng hôm nay giáo viên lớp thư pháp xin nghỉ nên không có lớp. Chị ơi, để em nói cho chị biết, giáo viên thư pháp của chúng em có thể sắp kết hôn, tháng này đã xin nghỉ mấy lần rồi, với lại-"
Lý Đài quay đầu nhìn Triệu Nguyên Nguyên, lạnh lùng hỏi: “Bài tập về nhà làm xong chưa?”
Triệu Nguyên Nguyên sững sờ trước sự thay đổi đột ngột của vẻ mặt Lý Đài: "Viết xong rồi."
“Đã đọc xong những bài thơ cổ mẹ giao chưa?”
"Vẫn chưa. "
"Mau đọc đi, nếu không chị sẽ nói với mẹ em lười biếng, thế thì đêm nay không có đùi gà đâu."
Thân hình mũm mĩm của Triệu Nguyên Nguyên vặn vẹo mạnh đến nỗi chiếc ghế nhựa kêu cót két: “Rõ ràng chị là người bắt chuyện với em trước.”
Lý Đài không có chút nào cảm thấy áy náy: "Ừ, nhưng bây giờ cuộc trò chuyện đã kết thúc."
“Hừ!” Triệu Nguyên Nguyên nhăn mặt, tiếp tục đọc tập thơ của mình.
Trận mưa này sợ là không nhỏ, chưa đến 5 giờ mà trời đã tối như 7, 8 giờ.
Lý Đài vỗ vỏ đậu phộng vỡ trên tay, đi đến cửa quầy bán đồ ăn vặt, mang về những đồ lặt vặt mà cô vừa mới dọn ra lúc sáng.
"Tiểu Đài, Tiểu Đài, mau lên, nhanh tới giúp chị."
Chị Trương vội vàng mang theo hai chiếc túi lớn chạy đến quầy bán quà vặt, phần lớn bắp cải đã lộ ra ngoài qua lỗ trên một chiếc túi.
Lý Đài chộp lấy một cái túi nhựa lớn, vội vàng tiến tới đón: "Đưa cho em, chị buông tay ra đi, sao mua nhiều rau như vậy."
“Chẳng phải khó lắm chị mới có được một ngày nghỉ à? Tủ lạnh ở nhà cũng trống trơn, nếu biết phải mua nhiều như vậy thì chị đã mang xe đẩy tới đó rồi. Để chị kể cho em nghe, đồ ăn hôm nay ngon lắm đấy. Em xem thử quả dưa chuột tươi ngon mọng nước, còn quả cà chua này…”
Lý Đài lại xách thêm hai túi rau, đồng thời nói: “Chị Trương, Nguyên Nguyên giỏi lắm, bé nó đã làm xong bài tập rồi.”
“Thật không, đã đọc xong thơ cổ chưa?”
"À… cũng không ít."
Chị Trương có vẻ vui mừng khôn xiết, cao giọng nói: "Ồ, Nguyên Nguyên giỏi thật. Tiểu Đài, em có biết không, giáo viên thư pháp của bọn nhỏ lại nghỉ phép, tháng này -"
Có một âm thanh bị bóp nghẹt yếu ớt bên ngoài ngôi nhà.
Bả vai Lý Đài run lên, vội vàng nói: "Này, sấm sét à? Sao hôm nay trời tối thế này? Em sợ trời sẽ mưa to đấy, chị nhanh chóng đưa Viên Viên về nhà đi."
"À, đúng, đúng, Nguyên Nguyên nhanh chóng thu dọn cặp sách về nhà thôi con, trời sắp mưa rồi. Tiểu Đài, lát nữa em có thể đến nhà chị ăn tối."













