Em Chỉ Có Thể Thuộc Về Tôi – Chương 10
Em Chỉ Có Thể Thuộc Về Tôi
Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối nhưng không ai lên tiếng, chỉ có tiếng thở nhẹ.
"Xin chào." Lý Đài ngập ngừng nói.
“Ừ.” Câu trả lời nhẹ nhàng và ngắn gọn, nhưng có thể nhận ra đó là giọng của Chử Huy.
"Xin lỗi, hôm nay em có việc phải làm, không thể đi được..."
"Có chuyện gì à?"
"Vâng, cửa hàng của em đang sửa sang, thời gian xây dựng rất gấp, em phải canh gác nên đêm nay không thể rời đi được."
Sau đó là một hồi lâu im lặng, Lý Đài không biết Chử Huy không chú ý tới cuộc gọi hay là mình nói sai khiến hắn không vui nên chỉ có thể im lặng chờ đợi.
Nhưng cô đợi quá lâu, không khí yên tĩnh khác thường ở đầu bên kia điện thoại truyền theo sóng điện từ truyền đến tai Lý Đài khiến cô bất an.
Cầm điện thoại trong tay, Lý Đài bắt đầu hoảng sợ, đang muốn đổi ý, đầu bên kia điện thoại lạnh lùng nói: “Vui vẻ như vậy à.” Sau đó hắn cúp máy.
Cuộc gọi bị cắt đứt một cách dứt khoát cũng như đột ngột, khiến Lý Đài không có cơ hội cảm nhận được bầu không khí ở đầu bên kia.
Ba năm qua, cô và Chử Huy gần như dành toàn bộ thời gian ở trên giường để làm tình, đây cũng chính là phương thức giao tiếp duy nhất. Cô chỉ biết Chử Huy lạnh lùng độc đoán, ít nói, ghét phiền phức, thế nên cô luôn ngoan ngoãn, tuân theo các quy tắc.
Đây là lần đầu tiên Lý Đài không từ chối hắn vì đang có kinh, hơn nữa Trương Hạo Linh sắp được ra tù, cô sợ nếu thật đắc tội Chử Huy thì Trương Hạo Linh ra tù sẽ gặp biến số.
Đây là lần đầu tiên cô hy vọng Chử Huy dưới gầm giường có thể là quân tử.
Năm ngày tiếp theo, Chử Huy không liên lạc với Lý Đài.
Sự bất an của Lý Đài lên đến đỉnh điểm, đến nỗi khi nhận được tin nhắn từ thư ký của Chử Huy, tận đáy lòng cô cảm thấy vui mừng xen lẫn nhẹ nhõm.
Thư ký Vương gửi tin nhắn lúc 4 giờ. Chưa đầy 15 phút sau, xe của anh ta đã đỗ ở đường cách quầy quà vặt một ngã tư.
Chử Huy không ở trong xe, phương hướng xe cũng không phải Cảnh Viên nên Lý Đài ngoan ngoãn không hỏi gì.
Thư ký Vương đưa Lý Đài đến một cửa hàng sang trọng trong trung tâm mua sắm lớn gần đó, nói tối nay sẽ cùng Chử Huy đi dự tiệc tối nên để cô chọn một ít quần áo.
Mấy năm nay Lý Đài luôn tuân thủ kỷ luật, chưa hề lấy bất cứ thứ nào của Chử Huy, bây giờ xem qua mấy cái thẻ, cô hiểu ra, quy củ là để phá bỏ.
Nghĩ đến thân phận của mình, Lý Đài chọn một chiếc váy chữ V khoét sâu đến rốn, ngắn ngang mông, mặc cảm thấy rất khó chịu nên kết hợp với một chiếc áo len dài mỏng dệt kim.
Sau khi thay quần áo, Lý Đài hỏi ý kiến của thư ký Vương, nhưng thư ký Vương không dám nhìn cô.
Theo chỗ thư ký Vương được biết, bữa tối nay mặc dù có rất nhiều người nhưng tính chất lại rất riêng tư, có lẽ là sở thích của cấp trên? Cho nên cuối cùng anh ta cũng không nói gì, chỉ cúi đầu quẹt thẻ.













