Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục – Chương 9
Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục
Liền thấy Khương Nghi cũng mặc chiếc áo hai dây mỏng manh ướt đẫm, mồ hôi đang thuận theo đường cong bên cổ cô trượt xuống, từng giọt, từng giọt nặng trĩu, thuận theo cổ, xuống vai rồi lại tiếp tục đi xuống, lăn qua xương quai xanh, cuối cùng lại rơi vào khe ngực*.
“Em… vừa ở trong phòng, tập yoga xong.”
Có lẽ là ánh mắt của hắn quá mức nóng rực, Khương Nghi thử giải thích một câu.
Tống Chi Niên nghe cô giải thích, lập tức thu hồi tầm mắt. Hắn vừa định cất bước, thì đúng lúc này, Khương Nghi đột nhiên đưa tay kéo lấy vạt áo ba lỗ của hắn.
“Anh rể, anh định đi tắm à? Nhưng chị em tới tháng rồi, chị ấy vừa vào phòng tắm. Nếu anh vội thì có thể dùng tạm phòng tắm trong phòng em.”
Lần này, cô nói năng vô cùng mềm mỏng, mang ý nhắc nhở.
Phòng của Khương Nghi vốn là phòng ngủ chính của Tống Chi Niên và Khương Li, nhưng Khương Li không chịu ở, cô ấy vẫn luôn để trống căn phòng này, chỉ vì phòng tắm trong phòng này là kính trong suốt.
Mãi đến khi Khương Nghi tới, cô muốn ở cùng tầng với họ, Khương Li nghĩ để Khương Nghi ở phòng ngủ chính này, có phòng tắm riêng đối với một cô gái cũng tiện lợi hơn.
“Không cần.”
Tống Chi Niên không chút do dự từ chối.
Phòng tắm trong phòng Khương Nghi là do hắn tìm người thiết kế đặc biệt, cho nên tấm kính trong suốt toàn bộ của phòng tắm, hắn biết rõ hơn ai hết.
“Sắp đến giờ đi làm rồi, anh rể, chị em còn không biết bao lâu mới xong, em nghĩ anh nên tranh thủ thời gian.”
Lúc Khương Nghi thử thuyết phục hắn, cô cố ý ngước mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay mình, Tống Chi Niên cũng thuận theo tầm mắt của cô nhìn qua, thấy kim đồng hồ, vậy mà đã chỉ tám giờ rưỡi.
Tống Chi Niên nhíu mày, tuy vẫn là giọng điệu lạnh lùng, không bộc lộ cảm xúc, nhưng đã có một chút thỏa hiệp, giọng cũng mềm mỏng hơn: “Anh dùng, có làm em bất tiện không?”
Khương Nghi dịu giọng: “Tiện mà, anh rể.”
Cô gần như không cần suy nghĩ, mới đáp lại.
Lúc này toàn thân Tống Chi Niên đều là mồ hôi, mồ hôi nhễ nhại, hắn vào phòng ngủ đối diện lấy quần áo và khăn tắm, chợt đi vào phòng Khương Nghi.
Mà Khương Nghi đã sớm xuống phòng ăn để dùng bữa sáng.
Sau khi vào phòng, Tống Chi Niên tùy ý liếc nhìn. Hắn phát hiện phòng của cô tuy không được dọn dẹp gọn gàng như phòng của hắn và Khương Li, nhưng cũng không đến mức bừa bộn như hai ông bà Khương và Khương Li nói.
Thậm chí trong phòng Khương Nghi còn thoang thoảng mùi hương đào, giống hệt như mùi trên người cô.
Mỗi lần, cô ở trong văn phòng hắn, đứng bên cạnh hắn, hắn đều có thể ngửi rõ mùi hương đào quyến rũ đó.
Hoàn toàn khác biệt với mùi gỗ thông trên người vợ hắn.
Thật ra, Khương Li không biết, Tống Chi Niên không thích mùi gỗ thông dính trên người cô ấy, đó là mùi hương khiến hắn luôn cảm thấy có chút già nua và nặng nề.
Đi gần đến phòng tắm trong phòng, hắn vừa rũ mắt đã nhìn thấy trên sàn nhà trước cửa trải một tấm thảm lông màu trắng mềm mại, trên tấm thảm có hình in nhạt màu, rõ ràng là hình hai quả đào.
Chẳng biết tại sao nhìn thấy quả đào, ánh mắt của hắn bỗng nhiên trầm xuống, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Khương Nghi đứng trước mặt mình.
Cô mặc bộ đồ hở hang, cố ý cúi người để lộ cặp ngực căng mọng như đào mọng nước.
Cảm giác này thật cổ quái, Tống Chi Niên cố sức lắc đầu rồi đẩy cửa bước vào.













