Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục – Chương 3
Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục
Tiếp đó, cô dùng đôi tay trắng nõn chống lên ngực hắn, từ từ đứng dậy, lấy chiếc áo sơ mi sau lưng mặc vào cho hắn. Khi cài xong chiếc cúc cuối cùng, cô nắm lấy vạt áo sơ mi, nhét vào bên trong chiếc quần tây đang thắt dây lưng của hắn.
"Tống tổng, ngài tự nới lỏng dây lưng đi."
Giọng nói của cô vẫn trong trẻo như vậy, như thể đang làm việc công.
Dù sao, cô cũng là em gái của vợ mình, Tống Chi Niên không nghĩ nhiều.
Nên hắn không từ chối.
Đợi đến khi hắn đưa một tay xuống ấn vào khóa dây lưng, "cạch" một tiếng, dây lưng bung ra.
Đúng lúc điện thoại bàn làm việc vang lên, Tống Chi Niên dịch ghế, tiến sát lại bàn làm việc, cũng tiến sát lại gần cặp chân dài trong tất đen đang đứng thẳng của Khương Nghi.
HẮn bắt chéo chân, một tay cầm điện thoại, tay kia cầm bút máy, trầm giọng: "Alo."
Khương Nghi đang vươn tay kéo khóa quần tây của hắn, đợi đến khi cả cạp quần hoàn toàn nới lỏng, cô đem vạt áo sơ mi mỏng nhét vào trong.
Không cẩn thận, ngón tay liền chạm phải vật khổng lồ đang được bọc kỹ trong chiếc quần lót thể thao của hắn.
Bị chạm vào nơi nhạy cảm một cách đột ngột.
Tống Chi Niên lập tức cúi đầu nhìn xuống, còn chưa kịp phản ứng, vật trong quần lại bị cọ xát liên tục, cây bút máy đáng lẽ đang cầm chặt cũng rơi "cạch" xuống bàn.
Khương Nghi như không ý thức được, mình đã chạm phải dục căn của hắn.
Tống Chi Niên nhìn cô chăm chú xử lý công việc trong tay, chỉ là coi việc giúp hắnmặc áo sơ mi này, như một công việc phải hoàn thành.
---
Như Tống Chi Niên đã dặn, Khương Nghi tan làm sớm.
Nhưng cô không đi tụ tập với bạn bè, mà về nhà của chị gái Khương Li.
Kể từ nửa năm trước khi cô phỏng vấn trúng tuyển vào công ty của Tống Chi Niên, Khương Li đã bảo Khương Nghi trả lại căn nhà thuê ở Thành Tây, dọn qua ở chung với vợ chồng cô, như vậy đi làm không chỉ gần, mà còn tiện lợi.
Buổi sáng, Khương Li sẽ để Khương Nghi đi nhờ xe của Tống Chi Niên, đến cổng công ty, hắn sẽ thả cô xuống.
Cứ như vậy dần dần, cô và Tống Chi Niên cũng trở nên thân thuộc hơn, ít nhất là thân thuộc hơn so với trước kia.
Trước đây, Tống Chi Niên không bao giờ nói chuyện với cô chứ đừng nói đến tiếp xúc cơ thể.
Bây giờ, vì lý do công việc, cô cuối cùng cũng đã có "giao điểm" với anh rể.
---
Khương Li tan làm về nhà, cô ấy không chú ý đến đôi giày cao gót đã được cất trong tủ giày, cũng như đôi giày đi trong nhà của Khương Nghi đã không còn trên sàn.
Vì vậy, lúc vào bếp nấu cơm, cô ấy chỉ nấu phần hai người, chờ Tống Chi Niên về ăn.
Sau khi Tống Chi Niên trở về, Khương Li từ sofa đứng dậy, cô ấy nhẹ nhàng định đi về phía bàn ăn, chuẩn bị sắp xếp bát đũa.
Tiếp đó, cô ấy còn chưa đi đến bàn ăn, đã thấy Tống Chi Niên từ xa bước tới với những bước chân kiên định.
Hắn từng bước tiến lên, cho đến khi đưa tay ôm lấy eo cô ấy, thuận thế kéo vào lòng.
Khương Li còn chưa kịp phản ứng, cô ấy đã bị Tống Chi Niên bế lên ngồi xuống, sau đó, hắn bắt đầu giơ tay vén chiếc sườn xám trên người cô ấy.
Khương Nghi không có nhà, Khương Li biết tối nay sẽ là thế giới hai người của cô ấy và Tống Chi Niên, cho nên sau khi chuẩn bị xong bữa tối, cô ấy đã đi tắm, còn thay một bộ sườn xám tao nhã mà mình yêu thích.













