Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục – Chương 215
Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục
Cô nghĩ ngợi rồi tiếp: "Mặc dù cha em cũng chưa từng nói thế bao giờ. Có lẽ với mẹ em, em dễ dàng buông bỏ hơn. Còn với ba, thật kỳ lạ, sao đột nhiên em lại thấy khó buông lòng đến thế? Có lẽ vì ông ấy là người phải gánh vác nhiệm vụ đón đưa em tan học, trong chiếc xe nhỏ yên tĩnh đó, em và ông ấy đã từng bên nhau suốt một quãng thời gian dài, dù chẳng nói với nhau câu nào."
Nước mắt Khương Nghi trào ra: "Thực lòng mà nói, đôi khi em cũng thấy may mắn vì mình là Khương Nghi chứ không phải Khương Li."













