Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục – Chương 20
Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục
Khương Nghi cũng gật đầu đáp lại, sau đó cô uyển chuyển lướt về phía Tống Chi Niên, đặt mấy tập tài liệu đang ôm trong tay lên bàn hắn một cách chu đáo, cất giọng điệu chuẩn mực công sở nói với hắn.
"Tống tổng, mấy văn kiện này đều cần anh ký tên, phiền anh xem qua một chút ạ."
Cô cúi người rất thấp, khi tài liệu được rút ra khỏi ngực và trải từng tập một lên bàn làm việc của Tống Chi Niên, giám đốc nhân sự liếc mắt qua, vừa hay nhìn thấy khe ngực trắng nõn thấp thoáng sau cổ áo sơ mi của Khương Nghi. Khe ngực phập phồng theo nhịp thở khi cô nói khiến bầu ngực đầy đặn bên trong rung động theo, làm người ta không khỏi suy nghĩ miên man, khiến ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào cô không tài nào dời đi được.
Mà lúc này, Tống Chi Niên "ừ" Khương Nghi một tiếng rồi mở miệng tiếp tục nói chuyện với giám đốc nhân sự. Khi phát hiện đối phương đang lơ đãng thì Tống Chi Niên mới nhìn chằm chằm anh ta, trầm giọng hỏi.
"Nhìn đi đâu đấy?"
Dứt lời, giám đốc nhân sự mới nhận ra mình đang nhìn chằm chằm ngực của Khương Nghi đến ngây người.
Giây phút đó, nhìn thấy sắc mặt người đàn ông trước mặt trở nên lạnh lùng, tim anh ta như muốn nhảy lên tận cổ họng.
"Xin lỗi, Tống tổng, xin lỗi, xin lỗi thư ký Khương, tôi đã mạo phạm đến cô rồi."
Anh ta biết nếu lúc này mình không biết xử lý tình huống thì thứ chờ đợi mình chính là bị sa thải.
Trong công việc, tuyệt đối không thể dòm ngó thư ký của tổng tài, việc này chẳng khác nào phá đám sếp mình, phạm phải điều đại kỵ chốn công sở.
Tống Chi Niên nghe anh ta xin lỗi nhưng không nói gì, ngược lại Khương Nghi vô cùng tinh ý, cô đưa tay lên cài lại chiếc cúc áo trên ngực: "Là lỗi của tôi, tôi quên cài cúc áo, còn phải để giám đốc Ngu nhắc nhở."
Một câu nói thản nhiên của cô đã giải quyết nguy cơ cho Ngu Thành khiến anh ta không thể không nợ cô một ân tình.
"Ra ngoài đi."
Tống Chi Niên thấy Khương Nghi không truy cứu, mới cho Ngu Thành lui ra.
Sau khi Ngu Thành ra ngoài, Khương Nghi bắt đầu làm việc của mình, Tống Chi Niên cũng bận rộn với công việc của hắn.
Họ ở chung trong một văn phòng bài trí tối giản, Khương Nghi tập trung nhìn vào màn hình trước mặt, ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím.
Còn Tống Chi Niên, hắn thỉnh thoảng lật xem tài liệu trên bàn, gọi điện thoại xác nhận với người phụ trách của từng dự án.
Mỗi khi Khương Nghi đứng dậy khỏi chỗ làm việc để lấy tài liệu, hắn sẽ liếc nhìn, dõi theo từng bước chân cô trên đôi giày cao gót đi về phía giá sách, đứng ở vị trí khá gần hắn. Vòng eo mềm mại, thon thả kia hơi cúi xuống và ngay sau đó, cặp mông căng tròn, săn chắc được bao bọc trong chiếc váy ôm mông không ngừng vểnh lên, vô cùng thu hút ánh nhìn.
Sắp đến giờ nghỉ trưa, Khương Nghi cất bước đi về phía Tống Chi Niên. Cô tự nhiên lấy chiếc áo vest hắn vắt hờ trên giá, rồi đứng ra sau lưng hắn.
"Tống tổng, áo khoác."
Tống Chi Niên theo phản xạ giơ tay ra. Mãi đến khi được cô đỡ cả hai tay xỏ vào ống tay áo, hắn mới nhớ lại chuyện hồi sáng.
Sáng nay, sau khi cô nói xong, hắn cũng không đáp lời.
Đúng lúc Khương Li ở trên lầu gọi hắn ăn sáng, hắn cứ thế lướt qua người Khương Nghi, bàn tay to lớn của hắn chọn cách đè lên mu bàn tay cô, dắt tay cô cùng mở cánh cửa đó ra.













