Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục – Chương 14
Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục
Lời cô vừa dứt, Tống Chi Niên chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng, biểu cảm anh đờ ra, miệng hơi há, im lặng hồi lâu.
Cho đến khi Khương Nghi lại gọi một tiếng thân thiết: "Anh rể?"
Sắc mặt Tống Chi Niên cứng đờ, hắn đưa điện thoại ra khỏi tai, xác nhận lại tên người gọi đến, đúng là điện thoại của Khương Li, hắn không nhìn nhầm.
"Anh rể, là chị bảo em lấy điện thoại chị gọi đấy, chị đang xào rau, bận không kịp."
Tống Chi Niên nghe Khương Nghi giải thích, khóe miệng khẽ nhếch: "Ừ, biết rồi."
Tưởng rằng điện thoại sẽ cúp máy như vậy, không ngờ, ngay khi hắn chuẩn bị hạ điện thoại xuống, Khương Nghi lên tiếng.
"Anh rể, anh vẫn đang ở công ty, trong văn phòng à?"
Cô đột nhiên hỏi anh đang ở đâu.
Không, phải nói là cô biết rõ còn cố hỏi.
Một tay Tống Chi Niên lặng lẽ siết chặt rồi lại siết chặt hơn. Lần này hắn phủ nhận: "Không, đang ở quán cà phê phía tây thành phố, hẹn Cố tổng bên Bác Thượng bàn công việc."
Khương Nghi nghe vậy, con ngươi hơi lóe lên: "Ồ, vâng, vậy anh về sớm nhé."
Mười mấy phút sau, Tống Chi Niên về đến nhà. Hắn đang thay giày ở huyền quan, vừa ngẩng mắt lên, nhìn thấy hai người phụ nữ đã ngồi vào bàn ăn chờ hắn.
Thay giày xong, Khương Li đang định kéo ghế cho hắn, không ngờ, hắn lại bước về phía phòng bếp: "Anh đi rửa tay."
Sau khi hắn vào bếp rửa tay, Khương Li đứng dậy giúp Tống Chi Niên múc canh, còn Khương Nghi thì ngồi yên tại chỗ. Cô lười biếng ngả người ra sau, một đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn, xuyên qua tấm kính phòng bếp, nhìn chằm chằm người đàn ông đang dùng sức rửa tay với xà phòng.
Mi mắt Khương Nghi khẽ chớp, có chút nghi hoặc, tại sao haứn lại phải chà tay dữ vậy.
Đợi Tống Chi Niên ngồi vào bàn, hắn cúi đầu bình tĩnh, cổ tay cầm thìa hơi nhấn xuống, từ từ thưởng thức bát canh gà Khương Li đưa cho.
Trên bàn ăn, Tống Chi Niên và Khương Nghi suốt bữa không hề nói chuyện. Hắn chỉ nói với Khương Li, cơ bản là chị nói một câu rồi hắn đáp lại một câu.
Ăn xong, chị gái dọn bát đũa vào bếp, Tống Chi NIên từ ghế đứng dậy, định rời đi.
Khương Nghi nhân lúc chị không có ở phòng ăn, nói chuyện với anh rể mình.
"Anh rể, từ quán cà phê phía tây thành phố về đây, cho dù tài xế đi đường vành đai 2 cũng phải mất ít nhất nửa tiếng. Làm sao anh về nhà trong mười lăm phút được vậy?"
Cô tấn công trực diện.
Tống Chi Niên hơi ngập ngừng, siết chặt ngón tay. Lòng hắn như bị một ngọn lửa vô danh thiêu đốt, ánh mắt chợt sáng chợt tối.
Cho đến khi đôi mắt trong veo như nước của cô vẫn cứ nhìn hắn chằm chằm.
Đủ loại cảm xúc tức thời đan xen trong lòng Tống Chi Niên, đuôi mắt chân mày hắn nhiễm vẻ tức giận: "Em tò mò đến vậy sao?"
Lời vừa dứt, hàng mi Khương Nghi khẽ run.
Hắn nhìn vẻ giận dữ trong mắt cô: "Lần sau đừng có để tất lụa vào ngăn kéo của tôi nữa."
Mặc dù Tống Chi Niên cố ý đè thấp giọng nói, rõ ràng là không muốn để Khương Li bên trong nghe thấy, đã giữ đủ thể diện cho Khương Nghi.
Nhưng Khương Nghi vẫn sững sờ, đôi mắt đẹp trong veo của cô nhìn thẳng vào hắn.
"Anh rể, có phải anh hiểu lầm em rồi không?"
Tống Chi Niên nắm chặt điện thoại, ánh mắt nhìn cô không chút hơi ấm, giọng điệu bình thản: "Anh có hiểu lầm hay không trong lòng em không rõ à?"













