Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục – Chương 12
Dùng Kỹ Năng Quyến Rũ Anh Rể Cấm Dục
Khi bàn chân nhỏ nhắn tinh tế cọ nhẹ lên ống quần tây của hắn, mỗi tấc vải bị cô chạm qua như đều vương lại hơi thở của cô.
Giây phút đó, bàn tay Tống Chi Niên đang cầm tập tài liệu siết chặt lại, hắn hơi nghiêng ánh mắt lạnh lùng, cảnh cáo cô.
Lần này, rõ ràng là cô cố ý, Tống Chi Niên đã nhìn ra.
Không, phải nói là mỗi lần "vô tình" cọ xát trước đây, đều là cô cố ý. Ví như hôm qua thay áo sơ mi cho hắn, hay như việc gọi haứn đến phòng cô tắm rửa, cô trước nay chưa bao... giờ ngây thơ như vẻ bề ngoài.
Giống như khi người khác hỏi cô tại sao cứ thích mặc tất đen, cô lại nói "tất đen không đẹp sao?".
Cô không chỉ đang quyến rũ người khác mà còn đang cố tình quyến rũ cả hắn.
Khi bàn chân người phụ nữ từ chỗ cọ xát liên tục trên ống quần hắn, dần dần di chuyển lên trên, cho đến khi chạm vào bắp chân sau của hắn, bắt đầu cọ quẹt thường xuyên ở đó.
Tống Chi Niên cụp mắt xuống thì nhìn thấy đôi tất lụa gợi cảm phác họa đường cong bắp chân hơi co lại của cô, áp sát vào quần tây của hắn, vô hình dẫn dắt haứn đi về hướng không thích hợp khiến hắn vô thức nhíu chặt mày.
Cô đang quyến rũ cấp trên của mình, quyến rũ anh rể của mình.
Con ngươi lạnh lùng của Tống Chi Niên trở nên rét buốt. Hắn không nói gì, đưa tay xuống, vô cảm gạt đôi chân thon của Khương Nghi đang áp trên quần mình ra.
Sau đó, hắn lại giơ tay chỉ vào tập tài liệu trên bàn: "Lịch trình ba giờ chiều nay cô chú ý một chút, tích cực kết nối với bộ phận tài vụ của công ty. Tổ chức sự kiện này, chỉ với từng này dự toán, khả năng cao là không đủ."
Mặc dù đến cuối câu, giọng của hắn vẫn trở nên lạnh lùng, nhưng Khương Nghi không bận tâm, cô nhướng mi nhìn anh rể mình: "Vâng."
Nửa năm qua, Khương Nghi và Tống Chi Niên vì lý do công việc mà gần như ngày nào cũng ở bên nhau, sớm đã hình thành sự ăn ý ngầm.
Hắn không nói, cô cũng không vạch trần. Cô lặng lẽ xỏ giày cao gót vào, khôi phục lại tư thái chuẩn mực.
Tiếp đó Khương Nghi đi làm việc Tống Chi Niên đã căn dặn.
Còn Tống Chi Niên thì ở trong văn phòng bận rộn với công việc của mình, hai người không ai làm phiền ai.
Mãi đến mười một giờ, Khương Nghi đẩy cửa bước vào, hắn vừa liếc mắt đã nghe cô nói.
"Tống tổng, chiều nay trời có thể sẽ nóng lên, anh không cần mặc áo khoác ngoài đâu."
Lời vừa dứt, Tống Chi Niên khẽ nhếch môi, nhưng không nói gì, ánh mắt hắn sắc bén nhìn cô.
Bởi vì lúc này Khương Nghi vậy mà lại đang cởi tất lụa ngay trước mặt hắn.
Mặc dù cô quay lưng lại để cởi, nhưng cặp mông hơi vểnh lên lại hướng về phía hắn. Khi cô cúi người xuống, có thể thấy chiếc váy ôm cực ngắn trên người cô đang bị kéo lên liên tục, cho đến khi phần đũng quần lộ ra, xuyên qua lớp tất mỏng như cánh ve.
Tống Chi Niên không ngờ cô lại không mặc quần bảo hộ, bên trong lớp tất chỉ có một chiếc quần lót mà còn là quần lót lọt khe.
Tiếp đó, cô đưa tay vào trong váy, kéo tất lụa xuống từng chút một, động tác thuần thục nhưng lại chậm rãi.
Như thể cố ý biểu diễn cho hắn xem.
Lúc đó Tống Chi Niên hiểu rõ hơn bất kỳ ai, rằng cô không sợ vô tình làm rách tất mà cô chính là cố ý cởi cho hắn xem.













