Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc – Chương 8: Trả ơn như thế này có quá mức không
Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc
Mùi bạc hà thanh khiết đặc trưng của nam giới xộc vào mũi, Kiều Nhan Mộng nhìn gương mặt tuấn tú gần sát, đầu óc lập tức trống rỗng. Mộ Nam Hiên lại càng như bị sét đánh. Chiến tổng thật sự ở bên Kiều Nhan Mộng sao? Anh ta thẫn thờ rồi bỏ chạy trối chết.
Tại cửa chỉ còn lại hai người, hơi thở ám muội bao trùm. Chiến Đình Bắc từ từ buông ra, không hiểu sao anh không thể chịu được khi nghe người khác nói xấu cô. Anh trầm giọng: "Hắn ta chắc sẽ không đến làm phiền cô nữa đâu."
Kiều Nhan Mộng vất vả lắm mới lấy lại được tinh thần, mặt nóng bừng, lắp bắp: "Chiến tổng, thực ra không cần báo đáp tôi như vậy đâu, nhưng... thực sự cảm ơn anh, tôi về phòng trước đây."
Cô biết Chiến Đình Bắc làm vậy là để trả ơn... nhưng chuyện này có phải là quá mức rồi không?
Tuy nhiên, năm phút sau, khi lên đến tầng trên của khách sạn, hai người đối diện nhau mở cửa phòng, không khí dường như có chút ngượng ngùng. Cô cười gượng rồi lẻn vào phòng mình. Leo lên giường, cô lấy gối đập mạnh vào đầu. Trời ơi, chuyện gì đã xảy ra ngày hôm nay vậy? Hơi thở của người đàn ông dường như vẫn còn quanh quẩn, cảm giác ấm áp vẫn còn đọng lại trên môi. Kiều Nhan Mộng bừng tỉnh rồi tự vỗ mặt mình. Đừng nghĩ nữa, cô và Chiến Đình Bắc là người của hai thế giới, sau này sẽ không còn giao điểm nào nữa!
Ở bên kia, thấy cô gái chạy trốn như gặp ma, Chiến Đình Bắc rũ mắt, bước vào phòng. Trong căn phòng tổng thống rộng lớn, một "cục bột nhỏ" đang ngồi thẩn thờ trên sofa.
"Con đang vẽ gì thế?"
Chiến Đình Bắc bế cậu bé vào lòng. Trên giấy là hình vẽ trừu tượng về một người phụ nữ xinh đẹp đang ôm một cậu bé đáng yêu, phía sau là một con quái vật mặt mũi hung tợn. Anh thích thú nhìn cậu bé nắn nót viết chữ lên đó: "Người phụ nữ xinh đẹp là chị gái. Cậu bé là Gia Gia. Quái vật... là ba."
"Thời gian nghỉ ngơi kết thúc, đến lúc học rồi." Giọng nói "ác ma" vang lên sau lưng, giây tiếp theo cậu bé bị nhấc bổng lên, khóc oà vì không vui.
Khi Chiến Đình Bắc đang giám sát con trai học bài thì điện thoại nhà gọi đến. Anh bắt máy ngay lập tức khiến Chiến phu nhân ở đầu dây bên kia có chút không quen.
"A Bắc à! Mọi chuyện vẫn ổn chứ?" Bà cụ dịu dàng hỏi.
Người đàn ông khẽ ừ một tiếng.
"Bé Gia Gia của bà đâu?"
Người đàn ông cúi đầu nhìn cục bột nhỏ đang hờn dỗi, đôi mắt to mọng nước của cậu bé hiện rõ chữ "không ổn", nhưng Chiến Đình Bắc lại nói: "Rất tốt."
Cuối cùng bà cụ cũng đi vào chủ đề chính: "Mẹ và ba con đã chọn được một tiểu thư, mọi mặt đều rất tốt..."
Mấy lời này Chiến Đình Bắc nghe đến chai cả tai, anh mở * gửi danh thiếp của Kiều Nhan Mộng cho bà. Bà cụ vui mừng khôn xiết: "Đây là con dâu mẹ sao?"
Chiến Đình Bắc không cảm xúc: "Nhà thiết kế trang sức."
"Ồ..." Chiến phu nhân tỏ vẻ không quan tâm đến chức danh, vội vàng kết bạn rồi hào hứng xem vòng bạn bè của đối phương. Ái chà, là một cô gái xinh đẹp đấy chứ. Thằng nhóc này muốn lừa bà già này sao, nằm mơ đi! Chắc chắn là người trong mộng rồi. Người làm mẹ như bà phải giúp đứa con "đầu gỗ" này một tay mới được. Chiến phu nhân cảm thấy mình đã hy sinh quá nhiều cho gia đình này!
Còn ở bên kia, Kiều Nhan Mộng tắm rửa xong vừa cầm điện thoại lên đã thấy yêu cầu kết bạn do Chiến Đình Bắc gửi tới. Ảnh đại diện của đối phương trông có vẻ lớn tuổi, chữ ký là: "Bà Bùi con cháu đầy đàn". Kiều Nhan Mộng bật cười. Chiến Đình Bắc trông lạnh lùng thế mà bạn bè cũng phong phú thật.
Kiều Nhan Mộng chủ động chào hỏi, xác nhận các chi tiết kiểu dáng trang sức. Hai người nói chuyện khá hợp nhau. Lúc kết thúc, đối phương bỗng hỏi: "Mộng Mộng à, cháu thích kiểu đàn ông như thế nào?"
Kiều Nhan Mộng trả lời: "Hiện tại cháu chưa có ý định yêu đương, cháu chỉ muốn tập trung sự nghiệp thôi ạ." Chiến phu nhân lập tức cuống cuồng. Thế này không được! Bà phải nghĩ cách, tương lai "con cháu đầy đàn" đều trông cậy vào đây cả!
Ngày hôm sau, Kiều Nhan Mộng ngủ dậy rồi đến công ty. Trang sức Bắc Âu rất nổi tiếng ở nước ngoài nhưng tại thị trường trong nước thì chưa được biết đến nhiều. Vì sự phát triển của công ty, Chủ tịch đã ủy thác cho cô về tiếp quản. Dù sao cô cũng là nhà thiết kế chính của trụ sở chính, được mệnh danh là Y Thần.
Tổng giám đốc Trang đối xử với cô vô cùng kính trọng: "Nếu họ biết Y Thần đến, chắc chắn sẽ rất vui mừng. Chút nữa họp tôi sẽ giới thiệu cô với mọi người."
"Không, đừng tiết lộ thân phận của tôi vội." Ông Trang sững người một lát rồi nhanh chóng hiểu ra cô muốn khảo sát nhân viên nên vội gật đầu. Chỉ hy vọng đám thiết kế kia đừng làm ông mất mặt!
Mười giờ, nhân viên bước vào phòng họp. Ai cũng biết vị trí Tổng giám đốc đã trống lâu nay, hôm nay sẽ công bố người mới. Căng thẳng nhất là Phó tổng giám đốc Lưu Na Na. Cô ta đã ở công ty lâu như vậy, cuối cùng cũng đến lúc thăng chức!













