Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc – Chương 5: Kiều Tuyết Uyển kiếm chuyện
Đứa Con Trời Tặng: Tình Yêu Bá Đạo Của Người Bố Đế Quốc
Sảnh tiệc xa hoa, trang hoàng lộng lẫy, mọi người đang nâng ly trò chuyện.
Kiều Nhan Mộng đi chào hỏi ban tổ chức trước. Người tổ chức tiệc lần này là nhà họ Tô. Tô phu nhân đã mong chờ đại thần Y từ lâu, thấy Kiều Nhan Mộng không khỏi ngỡ ngàng.
“Cô chính là đại thần Y sao?”
“Hàng thật giá thật.” Kiều Nhan Mộng lười biếng đưa thiệp mời ra.
“Đúng là tuổi trẻ tài cao.” Tô phu nhân không giấu nổi vẻ tán thưởng: “Không biết cô Y có sẵn lòng nhận đơn hàng cho con gái tôi không, con bé muốn đặt làm riêng một bộ trang sức?”
“Tô phu nhân, tôi đã gia nhập Bắc Âu, vài ngày tới sẽ nhậm chức, lúc đó bà cứ tìm đến trang sức Bắc Âu là được.” Kiều Nhan Mộng vừa nói vừa cài chiếc huy hiệu đặc trưng của công ty Bắc Âu lên ngực.
“Được, sau này tôi nhất định sẽ tìm đến!” Tô phu nhân rất thích Kiều Nhan Mộng, cười híp cả mắt, nắm tay cô trò chuyện không ngớt. Nếu không phải còn khách khứa cần tiếp đón chắc bà sẽ còn nói mãi. Sau khi bà đi, Kiều Nhan Mộng vừa quay người lại thì va vào vật gì đó, rượu vang đỏ trên tay đổ ra tung tóe.
“Chị ơi, túi của em!” Tiếng hét của một người phụ nữ thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Chiếc túi trắng bị dính đầy vết rượu vang đỏ, Kiều Tuyết Uyển nhìn cô đầy vẻ đáng thương: “Chị, chị bất cẩn quá, túi của em bị bẩn rồi.”
Kiều Nhan Mộng liếc nhìn: “Tôi trả tiền giặt cho cô.”
“Chị à, dù gì chị cũng làm trong ngành trang sức, sao lại không hiểu thế này. Chiếc túi này cả thế giới chỉ có mười chiếc, bên trên toàn là kim cương xanh, giặt xong sẽ mất giá trị ngay.” Giọng điệu của Kiều Tuyết Uyển dịu dàng nhưng đầy vẻ khinh bỉ: “Em cũng không làm khó chị, chị đền cho em 300.000 là được.”
“Hừ, một cái túi rách mà 300.000?”
“Chị, đây là anh Nam Hiên tặng em, giá gốc là 500.000 đấy!” Kiều Tuyết Uyển lập tức tỏ ra muốn khóc: “Em cũng không ngờ chị lại lỡ tay làm đổ lên đó. Nhưng chị ơi, em tin chắc chị không cố ý đâu, dù sao chị và anh Nam Hiên cũng là chuyện của quá khứ rồi.”
Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán:
“Kiều Nhan Mộng cũng dám tự xưng là nhà thiết kế trang sức sao? Có biết kim cương này đáng giá bao nhiêu không?”
“Nếu là tôi, tôi đã không làm thế, tôi thấy cô ta cố ý thì đúng hơn, ghen tị vì cái túi đó do Mộ tổng tặng Tuyết Uyển đây mà!”
“Tuyết Uyển hiền lành thật đấy, túi mới mua mà đã giảm cho cô ta hẳn 200.000, tôi là tôi không rộng lượng được như vậy đâu. Hai chị em này đúng là một trời một vực.”
Kiều Nhan Mộng cười lạnh mỉa mai: “Mộ tổng đúng là có tâm thật, tặng cho người thương hẳn một cái túi giả!”
Mọi người kinh ngạc, xì xào bàn tán: “Kiều Nhan Mộng nói vậy là sao? Chẳng lẽ không muốn đền nên cố tình vu khống là đồ giả?”
Mộ Nam Hiên thì ánh mắt dao động, sau đó trở nên gắt gỏng: “Kiều Nhan Mộng, cô nói bậy bạ gì đó!”
Kiều Nhan Mộng trực tiếp tháo viên kim cương xanh trên túi của Kiều Tuyết Uyển ra, ném mạnh xuống đất.
“Cộp” một tiếng, viên kim cương vỡ tan tành!
“Tình cảm giữa Mộ tổng và nhị tiểu thư nhà họ Kiều quả thật vững chắc như viên kim cương này vậy! À đúng rồi, các chuyên gia trong ngành ở đây, tôi cần bổ sung một câu, kim cương thật thì không thể nào dễ dàng bị ném vỡ như vậy được đúng không?”
Ánh mắt Kiều Nhan Mộng quét qua Kiều Tuyết Uyển, thong thả mỉa mai: “Cho nên, đồ giả thì mãi là đồ giả, không thành thật được đâu.”
Đây rõ ràng là đang chỉ tận mặt mà mắng cô ta!
Kiều Tuyết Uyển tức điên lên, nhưng cũng không thể tin nổi Mộ Nam Hiên lại tặng đồ giả cho mình. Cô ta nhìn hắn với đôi mắt rưng rưng. Mộ Nam Hiên trong lòng chột dạ nhưng nhất quyết không thừa nhận: “Mẫu túi này đang trên đường vận chuyển, không kịp cho ngày lễ tình nhân, vì muốn Uyển Nhi vui nên tôi mới mua một cái bản sao cao cấp, đợi hàng thật về sẽ đổi lại ngay.”
Kiều Nhan Mộng gật đầu: “Ừ, ai tin thì tin chứ tôi thì tạm tin vậy.”













