Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức) – Chương 1
Dụ Dỗ Luân Hãm (Công Tức)
Lúc đó đang là cuối tháng mười hai âm lịch của mùa đông, năm mới đang đến gần, khắp nơi trong thị trấn Thanh Thạch đều nhộn nhịp với sự phấn khích không thể kìm nén bởi cái lạnh, y quán Tinh Thành ở phía bắc thị trấn lại càng đông đúc hơn.
Đại phu Khổng là người có y thuật vô cùng xuất sắc, hắn thường tổ chức các phòng khám miễn phí vào ngày 15 hàng tháng để chẩn đoán và kê đơn bệnh cho người nghèo, hay những người không nơi nương tựa. Chỉ cần trả một đồng là có được phương thuốc, nếu không có tiền cũng có thể dùng thuốc khác để chữa bệnh..
“Đơn thuốc này dùng trong ba ngày, uống trước xem hiệu quả về sau thế nào.” Khổng Phúc Kha dùng bút viết đơn thuốc, đưa cho người đàn ông rách rưới trước mặt.
Người đàn ông ho một lát, sau đó giơ đơn thuốc lên nói cảm ơn: "Cảm tạ, khụ khụ, cảm tạ Khổng đại phu."
Khổng Phúc Kha xua tay, ra hiệu không cần khách khí, chuẩn bị chẩn bệnh cho ông già phía sau.
“Phụ thân, đã đến giờ ăn cơm rồi ạ.” Tạ Thời Vũ ở phía sau đợi hắn hồi lâu, sau khi nhìn thấy hắn chẩn đoán xong mới mở miệng nói.
Khổng Phúc Kha liếc nhìn ông già mặc quần áo mỏng manh trước mặt có sắc mặt hơi xanh vì lạnh, hơn nữa phía sau còn xếp hàng dài, ngẩng đầu mỉm cười dịu dàng với nàng: "Không cần vội."
Nói xong, hắn hỏi ông lão có chuyện gì rồi duỗi ngón tay dài ra để bắt mạch.
Tạ Thời Vũ nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng gầy gò của Khổng Phúc Kha, im lặng đứng một lúc rồi quay vào bếp, đặt thức ăn đã được hâm nóng nhiều lần lên bếp. Đầu bếp hỏi: “Tiên sinh lại không chịu dùng cơm à? Để ta làm một chút điểm tâm, cô nương mang đến cho ngài ấy đi.”
Thời Vũ lắc đầu: "Không cần đâu, đại nương cứ làm việc của mình đi."
Cho dù làm điểm tâm thì hắn cũng không ăn trước mặt bệnh nhân, chưa kể những người đến phòng khám miễn phí đều nghèo khổ, ngày thường khó có được ba bữa cháo bữa cơm. Nói không chừng hắn chẳng nhịn được mà phát cho người nghèo khó ăn, bên ngoài nhiều người như vậy, bao nhiêu điểm tâm cũng không đủ để chia, trái lại càng thêm phiền phức.
Mãi đến giờ Dậu, Khổng Phúc Kha mới kết thúc việc chữa bệnh từ thiện. Thời Vũ đã chuẩn bị sẵn khăn nước nóng cho hắn rửa tay và lau mặt. Chu đại phu quản lý hiệu thuốc đi tới với vẻ mặt buồn bã nói: "Khổng tiên sinh, hôm nay thuốc được gửi đi nhiều lắm, trong kho gần như hết nguyên liệu rồi."
Lau mặt xong, Khổng Phúc lại ném chiếc khăn xuống nước, thản nhiên cười nói: "Cuối năm vừa lúc nên dọn dẹp nhà kho, Chu huynh đã vất vả rồi."
Chu đại phu nhìn về Thời Vũ, muốn Thời Vũ nói vài câu để ngăn hắn rộng lượng như vậy, y quán cũng phải kiếm chút lợi nhuận, nếu không phòng khám đóng cửa sẽ phải dẫn cả một gia đình đi kiếm sống một lần nữa.
Thời Vũ giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt cầu xin của đại phu Chu, ai cũng có thể cười chê Khổng Phúc quá tốt bụng, riêng nàng thì không thể. Nếu không được hắn cứu giúp và nuôi nấng, thì một đứa trẻ mồ côi là nàng đã sớm hóa thành một đống xương trắng.













