Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn – Chương 5: Ghê tởm
Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn
Thẩm Thư Văn nghe Thẩm Tư Ninh chất vấn thì bật cười châm chọc: "Ha, giờ cô cũng dám nói chuyện với tôi kiểu đó à?"
Hắn đứng dậy, từng bước ép sát cô, ánh mắt đảo tới lui trên mặt cô: "Quả nhiên, được chú Út nhìn thêm vài lần là khác hẳn."
"Đến tính khí cũng lớn hơn rồi."
Đầu ngón tay Thẩm Tư Ninh hơi siết lại, gương mặt tinh xảo lại càng lạnh hơn.
Dáng vẻ lạnh như băng ấy khiến ánh mắt Thẩm Thư Văn càng tham lam.
Thẩm Tư Ninh cảm nhận được ánh mắt trần trụi của hắn, cả người nổi da gà.
Cô cố giữ bình tĩnh: "Anh nên về đi, nếu chú Hai biết một người anh họ như anh đêm hôm khuya khoắt xuất hiện trong phòng em họ, ông ấy sẽ giận."
Thẩm Thư Văn không coi lời đe dọa của cô ra gì, ngược lại còn áp sát hơn.
Ánh mắt hắn rơi xuống ngực cô, liếm môi.
Thẩm Tư Ninh lập tức lùi lại, xoay người định đi.
Nhưng cô vừa bước, Thẩm Thư Văn đã túm lấy kéo mạnh về sau.
"Rầm" một tiếng, lưng cô va mạnh vào cánh cửa.
Không đợi cô phản ứng, Thẩm Thư Văn đã ép lên, đôi môi nồng mùi rượu chạm xuống cổ cô.
"Đồ khốn! Buông tôi ra!" Thẩm Tư Ninh giãy giụa dữ dội.
"Buông ra?" Thẩm Thư Văn cười lạnh điên dại: "Từ ngày đầu cô bước vào Thẩm gia, tôi đã nói sẽ ngủ với cô."
"Dù giờ cô có chú Út chống lưng, tôi vẫn là trưởng tôn của Thẩm gia, chỉ cần tôi nói một câu, cô có thể cút khỏi Thẩm gia ngay."
"Vậy nên tốt nhất cô nên biết điều, ngoan ngoãn để tôi chịch."
"Chỉ cần tôi sướng rồi, còn sợ cô không có ngày tốt sao?"
Thẩm Thư Văn nhìn khóe môi run rẩy của Thẩm Tư Ninh, tưởng cô bị dọa, cúi đầu định hôn tiếp.
Cô lại bất ngờ nhấc gối, thúc mạnh vào chỗ giữa hai chân hắn.
Vuốt ve vừa đủ thì khiến người ta dễ chịu, nhưng dùng lực quá mức lại khiến người ta đau đến tột cùng.
Thẩm Thư Văn kêu thảm một tiếng, ôm cậu nhỏ bị thương lùi về phía sau.
Thẩm Tư Ninh nhân cơ hội đẩy hắn ra, xoay người định chạy.
Nhưng Thẩm Thư Văn phản ứng rất nhanh, kéo cô lại, giơ tay định tát cô một cái thật mạnh.
Ngay khoảnh khắc cái tát sắp giáng xuống, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân, rất nhanh đã vang lên giọng người giúp việc: "Cô Tư Ninh, cô có trong phòng không? Ông chủ bảo cô sang thư phòng một chuyến."
Không khí chợt đông cứng, tay Thẩm Thư Văn khựng lại giữa không trung.
Thẩm Tư Ninh đúng lúc lộ ra vẻ hoảng sợ quá độ, vành mắt đỏ hoe nhìn Thẩm Thư Văn.
"Chuyện tối nay, một chữ cũng không được hé ra!" Thẩm Thư Văn hạ giọng uy hiếp, "Nếu để ông nội biết, tao sẽ... địt chết mày, rồi ném cho người khác địt."
Lần này, Thẩm Tư Ninh thật sự bị dọa.
Vì Thẩm Thư Văn đúng là loại người như vậy.
Ngay ngày đầu cô đến Thẩm gia đã bị Thẩm Thư Văn nhắm trúng, còn có người tốt bụng nhắc cô phải tránh xa hắn một chút, ai đắc tội hắn đều không có kết cục tốt, nhất là người bị hắn để mắt đến.
"Tôi... Tôi sẽ không nói đâu."
Thẩm Thư Văn lúc này mới hài lòng liếc cô một cái.
Hắn xoa xoa chỗ giữa hai chân bị đá đau, ánh mắt dâm tục: "Lần sau, tao sẽ phạt mày liếm dương vật cho tao đàng hoàng."
Thẩm Tư Ninh nén cảm giác buồn nôn, cúi đầu không lên tiếng.
Đợi hắn đi rồi, cô lập tức bước ra ngoài.
Không còn kịp nữa, cô phải nhanh chóng nắm được Thẩm Bách Châu.
"Chú Út đã về chưa?" Trên đường đến thư phòng của ông nội Thẩm, cô thấy một người giúp việc liền hỏi.
Người giúp việc ngẩn ra một chút rồi gật đầu: "Về rồi ạ, đang ở thư phòng với ông chủ."
Bước chân Thẩm Tư Ninh lập tức nhẹ đi không ít.
Khi sắp đến cửa thư phòng, cô giơ tay lên.
"Chát" một tiếng, một cái tát giáng xuống chính mặt cô.
Má cô nhanh chóng hiện vệt đỏ, vành mắt cũng đỏ lên một vòng.













