Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn – Chương 3: Cứng rồi
Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn
Thẩm Bách Châu không nói gì.
Đầu dây bên kia, Phương Cận nhận ra anh im lặng, giọng lại chậm xuống, mang theo chút chắc nịch đầy trêu chọc: "Theo tôi thấy, cậu vẫn nên thử thêm."
"Cậu ba mươi rồi, khó khăn lắm mới gặp được người khiến cậu có phản ứng như vậy."
Mi tâm Thẩm Bách Châu hơi siết lại.
"Huống chi..." Phương Cận tiếp tục, "Cô ấy đâu phải cháu ruột của cậu, hai ông anh kia của cậu là hạng người nào cậu rõ hơn tôi, con gái của họ cuối cùng đa phần cũng chỉ bị đem ra làm quân cờ."
Lời này thẳng thừng mà thực tế.
Thẩm Bách Châu dĩ nhiên hiểu rõ.
Hai vị "anh trai" phía trên anh chẳng qua là con nuôi ông Thẩm nhận nuôi từ sớm.
Năm đó bà Thẩm nhiều năm không con, mới nhận nuôi họ.
Mãi đến nhiều năm sau mới sinh được đứa con ruột là anh.
Chính vì vậy, hai người đó chưa từng thật sự coi anh là em trai.
Bề ngoài khiêm nhường, trong tối lại đề phòng khắp nơi, chỉ hận anh sớm bị đá khỏi cuộc chơi để họ danh chính ngôn thuận tiếp quản Thẩm thị.
Quan hệ như vậy thì còn nói gì đến kiêng dè?
Thẩm Bách Châu đang định lên tiếng, ánh mắt lại vô thức hạ xuống.
Trong bồn tắm, hơi nước mờ mịt.
Thẩm Tư Ninh không biết đã tỉnh từ lúc nào.
Cô mở đôi mắt đẹp quá mức ấy, lặng lẽ nhìn anh.
Như đã nghe thấy điều gì đó từ sớm, lại như chẳng hiểu gì.
Ánh mắt ấy quá trong, trong đến mức khiến người ta muốn phạm tội.
Tim Thẩm Bách Châu giật mạnh, theo bản năng cúp máy.
"Cháu..." Lúc này Thẩm Tư Ninh mới như hoàn hồn, vội buông tay đang quấn lấy anh.
Mặt cô nóng bừng, đến vành tai cũng đỏ ửng, lời lẽ rối loạn: "Cháu, cháu không cố ý đâu chú Út, vừa nãy cháu..." Chưa nói hết, cô đã tự rối trước.
Thẩm Bách Châu lùi lại hai bước, cố ý kéo giãn khoảng cách: "Tôi đi gọi người hầu." Giọng anh vẫn bình tĩnh như thường, chỉ là động tác xoay người nhanh hơn nửa nhịp.
Anh đi rất vội, như đang bỏ chạy.
Thẩm Tư Ninh nhìn bóng lưng anh, trong lòng cuống lên, cũng đứng dậy theo.
"Ào—" Tiếng nước chợt vỡ tung.
Váy áo trên người cô sớm đã ướt đẫm, dính chặt vào cơ thể, phô bày đường cong không chút che đậy.
Lớp vải ướt sũng ôm lấy vòng eo và đường cong mềm trước ngực, mảnh mai mà quyến rũ, nhưng cô hoàn toàn không để tâm.
"Cháu không thể ở đây." Giọng cô run nhẹ, còn hơi gấp, "Nếu bố biết cháu xuất hiện ở nơi không nên xuất hiện, ông ấy sẽ tức giận."
Lời vừa dứt, chân cô trượt một cái, cả người bị vấp vào mép bồn tắm, mất thăng bằng ngã ra ngoài.
"Thẩm Tư Ninh!"
Thẩm Bách Châu nghe động tĩnh, lập tức quay lại.
Anh đưa tay đỡ, nhưng vì góc độ không thuận, cả hai cùng mất trọng tâm, ngã mạnh xuống sàn.
Thẩm Bách Châu nằm phía dưới, còn Thẩm Tư Ninh đổ ập lên người anh.
Không khí bỗng chốc đông cứng.
Môi cô vừa khéo chạm trúng yết hầu anh.
Mềm mại, nóng bỏng.
Hơi thở của Thẩm Bách Châu hoàn toàn loạn nhịp.
Dưới lòng bàn tay là cơ thể cô gái nóng rực và mềm mại, ở yết hầu là hơi ấm cô còn để lại.
Mọi phản ứng bị anh cưỡng ép đè xuống, vào khoảnh khắc này bùng phát không chừa chút nào.
Và Thẩm Tư Ninh cũng cảm nhận rõ cơ quan giữa hai chân anh lập tức cứng lên, chọc thẳng vào cô.
Hàng mi cô khẽ run, ngay sau đó mặt đỏ bừng, hoảng hốt chống người muốn đứng dậy.
Nhưng cô choáng váng dữ dội, vừa chống lên được một chút đã lại ngã xuống, cơ thể qua lớp vải cọ mạnh lên dương vật đã cứng ngắc của Thẩm Bách Châu.
Thẩm Bách Châu rên khẽ một tiếng, cánh tay vô thức siết chặt vòng eo cô.
Không khí lập tức trở nên nguy hiểm mà mập mờ.













