Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn – Chương 15: Dương vật cứng đến đau nhức
Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn
Đầu óc Thẩm Bách Châu trống rỗng, hơi thở bị cô cướp lấy bất ngờ, cảm giác mềm mại lạnh buốt trên môi khiến anh thất thần trong nháy mắt.
Khoảnh khắc ấy anh thậm chí quên cả phản ứng thế nào, chỉ có thể cứng đờ theo bản năng, mặc cô hôn loạn không có kỹ năng.
Cho đến khi lý trí đột ngột quay lại.
Anh giơ tay đẩy cô ra, giọng khàn và gấp: “Thẩm Tư Ninh...”
Nhưng hai tay cô ôm chặt eo anh, cả người dán sát, thế nào cũng không chịu buông.
Cơ thể cô run nhẹ, hơi thở rối loạn dồn dập, như sợ chỉ cần buông tay là anh sẽ biến mất ngay.
Thẩm Bách Châu cảm nhận cơ thể mềm mại của cô, dương vật vừa bị khiêu khích hồi lâu vẫn không phản ứng, giờ lại nhanh chóng sung huyết căng to.
Phản ứng này đến quá nhanh, nhanh đến mức lòng Thẩm Bách Châu trầm hẳn xuống.
Anh đang định cưỡng ép kéo cô ra thì nghe một giọng phụ nữ vang lên: “Ra là vậy.”
Thẩm Bách Châu và Thẩm Tư Ninh đồng thời chấn động.
Không biết từ lúc nào, người phụ nữ kia đã đứng cách đó không xa, ánh mắt lướt qua thân thể hai người đang quấn lấy nhau, cuối cùng dừng ở phần nhô lên giữa hai chân Thẩm Bách Châu.
Sắc mặt chuyển từ kinh ngạc, khó xử, sang bừng tỉnh.
Ánh mắt cô ta quá thẳng thừng.
Thẳng thừng đến mức Thẩm Bách Châu căng cứng cả người, cố ép dương vật đang cứng phải mềm xuống thật nhanh.
Người phụ nữ im lặng hai giây rồi bật cười: “Tôi còn tưởng do mình không đủ quyến rũ, không làm anh cứng lên được, giờ xem ra không phải vấn đề của tôi, mà là vấn đề của anh.”
“Thẩm tiên sinh, hóa ra anh... Chỉ có phản ứng với cô ấy.”
Nói xong, vẻ không cam lòng và khó chịu trên mặt cô ta đều biến mất, dứt khoát quay người rời đi.
Tiếng giày cao gót xa dần.
Trong hành lang chỉ còn lại sự tĩnh lặng như chết.
Không khí như đông cứng.
Lúc này Thẩm Tư Ninh mới muộn màng nhận ra đã xảy ra chuyện gì, sắc mặt “rẹt” một cái trắng bệch, rồi nhanh chóng ửng đỏ, cả vành tai cũng nóng bừng.
Cô gần như bị điện giật mà buông tay.
Lùi về sau một bước, ngượng ngùng, xấu hổ, còn có một chút chột dạ kín đáo đồng loạt trào lên.
Mà tình cảnh của Thẩm Bách Châu còn tệ hơn cô.
Lời người phụ nữ kia như một con dao, không nương tay xé toạc sự thật mà anh không muốn đối diện nhất.
Chỉ có phản ứng với cô.
Sáu chữ ấy lặp đi lặp lại trong đầu anh, khiến chút bình tĩnh miễn cưỡng duy trì nơi đáy lòng sụp đổ hoàn toàn.
Anh nhắm mắt, yết hầu chuyển động, cưỡng ép đè xuống cảm xúc đang cuộn trào.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt đã lạnh đến mức khiến người ta sợ hãi: "Cháu có biết vừa rồi cháu đang làm gì không?"
Thẩm Tư Ninh bị ánh mắt ấy nhìn đến mức tim thắt lại, giây sau vành mắt đã đỏ hoe.
Cô lập tức cúi đầu, giọng điệu hoảng loạn lại tủi thân: "Cháu, cháu cũng không biết cháu đang làm gì, chỉ là... Cháu chỉ không muốn thấy chú ở bên người phụ nữ khác."
Câu nói ấy vừa nhẹ vừa mềm.
Giống như đang yếu thế, cũng giống như đang thăm dò.
Thẩm Bách Châu hít sâu một hơi.
Lý trí nói với anh rằng nên lập tức kết thúc mọi chuyện, nhưng cơ thể lại đúng lúc này mất kiểm soát dữ dội hơn.
Côn thịt cương cứng làm anh đau nhức, như đang dùng cách này để đáp lại lời Thẩm Tư Ninh.
Nó cũng không muốn ở bên người phụ nữ khác.
Nó chỉ muốn ở bên cô, muốn đâm vào hoa huyệt của cô để cảm nhận cảm giác của cô.
Khoảnh khắc này, dục vọng, áy náy, bực bội, ghê tởm bản thân, còn có một tia rung động mà anh không muốn thừa nhận, tất cả trộn lẫn vào nhau.
"Đừng làm chuyện như vậy nữa." Anh trầm giọng nói, ngữ khí gần như lạnh lùng, "Tuy tôi không phải người tốt đẹp gì, nhưng cũng sẽ không làm chuyện trái luân thường đạo lý này."
Anh nhìn cô, gằn từng chữ: "Về đi."
Thẩm Tư Ninh ngẩng đầu, bướng bỉnh nhìn anh: "Chúng ta không có quan hệ máu mủ, chuyện này không tính là trái luân thường..."
"Đủ rồi." Anh cắt ngang lời cô, không cho cô bất kỳ cơ hội nói tiếp nào: "Bây giờ, về đi."
Nói xong anh xoay người rời đi.
Cửa phòng đóng sầm trước mặt cô, ngăn cách tất cả.
Thẩm Tư Ninh đứng ngoài cửa, sững sờ vài giây rồi mới giơ tay gõ cửa.
Một cái.
Hai cái.
Bên trong không hề có động tĩnh.
Cô cắn môi, không cam lòng tiếp tục gõ: "Chú Út... Chú ra đây đi, cháu còn có chuyện muốn nói với chú..."
Đáp lại cô chỉ có tiếng vọng lạnh lẽo trong hành lang.
Không bao lâu sau, đã có người đến mời cô rời đi.
Thái độ khách sáo, nhưng không cho phép từ chối.
...
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Bách Châu như biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của Thẩm Tư Ninh.
Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời.
Ban đầu, Thẩm Tư Ninh còn không lo, dù sao... đêm đó cô nghe người phụ nữ kia nói Thẩm Bách Châu chỉ có phản ứng với cô.
Tình huống đặc biệt này khiến cả người cô tràn đầy tự tin.
Chinh phục anh chẳng phải chỉ là chuyện sớm muộn sao?
Nhưng anh liên tiếp mười ngày không có bất kỳ tin tức gì.
Điều này khiến cô càng lúc càng hoảng.
Ba mươi năm nay anh đều sống như vậy, sao có thể vì cô mà thay đổi?
Có lẽ cô thật sự không chinh phục được anh.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Thẩm Tư Ninh đã bắt đầu đứng ngồi không yên.
Cho đến khi Thẩm Hân Nguyệt đột nhiên hẹn cô gặp ở chỗ lần trước rơi xuống nước.
Trong lòng cô mơ hồ thấy có gì đó không ổn, nhưng vẫn nảy sinh vài phần tò mò.
Cô muốn biết đối phương muốn làm gì, nên cô đã đi.
...
Chập tối, bên hồ nước rất yên tĩnh.
Gió lướt qua mặt nước, gợn lên từng vòng sóng.
Thẩm Hân Nguyệt đứng bên bờ, ánh mắt u ám nhìn Thẩm Tư Ninh.
Thẩm Tư Ninh vừa định hỏi cô ta gọi mình đến làm gì thì đã thấy cô ta đột nhiên nhảy xuống nước.
...













