Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn – Chương 113: Cướp không nổi, cũng cướp không được
Dụ Dỗ Chú Út Vượt Giới Hạn
Ánh sáng sớm xuyên qua rừng cây, rơi lên người Thẩm Bách Châu.
Anh đứng ngoài xe, áo sơ mi mở toang, để lộ lồng ngực săn chắc.
Trên ngực đầy vết cào và dấu hôn, từ xương quai xanh lan xuống eo bụng, ửng đỏ mờ ám trong ánh sớm.
Anh cũng chẳng buồn che, cứ thản nhiên đứng đó, ánh mắt quét một vòng xung quanh.
Không có bóng người.
Nếu không có vết bị nện trên thân xe thì gần như không nhìn ra trong vùng núi hoang này còn có người thứ ba.













