Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 9
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Vẫn đang trong kỳ nghỉ hè, Liêu Quy Vân không cần phải đến trường, anh có hẹn đi đánh tennis với bạn. Chỉ là còn chưa kịp ra khỏi cửa thì anh đã bị một vị khách không mời mà đến chặn lại, chính là bạn gái của Lục Tuyết Chu — Du Hàm.
Bình thường họ chỉ tiếp xúc khi đi cùng Lục Tuyết Chu và những người bạn khác, chưa từng gặp riêng bao giờ. Hôm nay chị ta chủ động tìm tới tận cửa, mục đích hiển nhiên vô cùng rõ ràng.
"Có chuyện gì thì nói nhanh đi, lát nữa tôi phải ra ngoài."
Liêu Quy Vân tháo chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay xuống, đeo băng cổ tay vào, động tác không nhanh không chậm, hiện rõ phong thái lười biếng, ung dung. Mái tóc hơi xoăn nhẹ của anh được chải chuốt tỉ mỉ, dưới ánh sáng trông bồng bềnh mà gọn gàng, cộng thêm bộ đồ thể thao kiểu cổ điển đen trắng, đủ để toát ra khí chất cao quý khiến người ta không dịch nổi bước chân.
Một người như vậy, sao có thể vừa mắt một con nhỏ có nhan sắc tầm thường như Du Phù được chứ.
Trong mắt Du Hàm lóe lên một vệt ghen tị nhưng nhanh chóng lướt qua, đổi thành nụ cười lấy lòng: "Tôi đến đây để làm bà mai đấy, em gái tôi — chấm anh rồi."
Sự ngập ngừng cố ý của chị ta mang theo đầy mập mờ.
Nhưng Liêu Quy Vân lại giống như không nghe thấy, hàng chân mày sắc nét giãn ra, khóe miệng cong lên, trên gương mặt tuấn tú lại là nụ cười quen thuộc: "Người chấm tôi nhiều lắm, cô ấy không hiểu thì cô phải bảo cô ấy chứ."
Nụ cười của Du Hàm khựng lại một chút, nhưng vẫn phải chai mặt giả vờ bình tĩnh, giọng điệu có vẻ khổ sở: "Tôi nói với nó rồi, tôi bảo là trèo cao quá. Nhưng con bé này bướng bỉnh lắm, vừa gặp đã yêu anh mất rồi, tôi khuyên thế nào cũng không được. Vừa tỉnh dậy một cái là đã nhờ tôi chuyển lời cho anh, muốn tìm hiểu sâu hơn với anh một chút."
Liêu Quy Vân sở hữu đôi mắt đào hoa, nhìn ai cũng có vẻ đa tình, khi cười lại càng như vậy, trông có vẻ rất dễ tiếp cận. Anh khẽ nhướng mày: "Tìm hiểu thế nào?"
Du Hàm rút chiếc thẻ phòng trong túi xách ra, đưa cho anh: "Chính chủ các người tự gặp mặt rồi nói chuyện đi, tôi không thèm nghe chi tiết đâu."
Liêu Quy Vân đón lấy, nhìn nhìn rồi hừ cười một tiếng: "Em gái mở phòng, chị gái đưa thẻ."
Nghe vậy, tim Du Hàm thót lên một cái, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ tự nhiên, nhìn anh với ánh mắt thẳng thừng: "Anh là chàng trai ngây thơ thuần khiết đấy à? Đừng có giả vờ giả vịt như thể chưa từng thấy qua sự đời nữa đi. Bên ngoài đồn đại về anh thế nào rồi, nào là tiệc bể bơi, nào là tán gái dọc bờ biển, lăng nhăng thuộc hàng top đầu trong giới này còn gì."
"Thế mà cô còn giới thiệu em gái ruột cho tôi?"
Ánh mắt Liêu Quy Vân có vẻ lười biếng nhưng lại mang theo sự áp đảo thẳng thừng xoáy sâu vào lòng người, khiến Du Hàm phải né tránh ánh nhìn, lầm bầm vẻ không tình nguyện: "Ai bảo nó thích anh cơ chứ."
Trước khi đi, Du Hàm nhấn mạnh lại: "Bảy giờ tối nay, nó đợi anh ở đó."
Liêu Quy Vân ra hiệu cho người hầu trong nhà tiễn khách.
Trên đường trở về, Du Hàm ngồi ở hàng ghế sau xe, khóe miệng vểnh lên, rất lâu không hề hạ xuống. Tài xế phía trước nhìn đại tiểu thư cứ cười mãi qua gương chiếu hậu, tò mò hỏi một câu: "Có chuyện gì mà cô vui thế ạ?"
Khóe miệng Du Hàm theo bản năng khựng lại, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, quả thực là một chuyện đáng để vui mừng. Chị ta liếc nhìn người tài xế lớn tuổi phía trước, kiêu ngạo hừ một tiếng: "Nói ông cũng không hiểu đâu, lo mà lái xe đi."
Ở nhà.
Du Phù tỉnh dậy liền không thấy người nhà họ Du đâu, chỉ có các nữ hầu đang hoạt động trong biệt thự, người thì quét dọn vệ sinh, người thì làm đồ ngọt trong bếp, ai nấy đều bận rộn. Cô có thói quen không ăn sáng, bây giờ đổi chỗ ở cũng vậy, tự rót cho mình một cốc nước rồi ra phòng khách đọc sách.
Khóa cửa mở ra, Du Hàm đã về.
Du Phù đứng dậy chào hỏi, đối phương đi thẳng về phía cô, thần sắc bình hòa đã được coi là thái độ tốt lắm rồi, lên tiếng: "Chiều nay tao có một buổi tụ tập, mày đi cùng tao."
"..."
Cô không muốn đi, nhưng không dám nói.
Thấy cô im lặng, Du Hàm ngồi xuống chiếc sofa đối diện, vừa bấm điện thoại vừa nói với vẻ thờ ơ: "Bố mẹ dặn tao phải dắt mày đi chơi nhiều vào nên tao mới đến gọi mày đấy. Mày không muốn đi thì cứ trực tiếp đi mà nói với họ, bảo họ sau này đừng sắp xếp tao dắt mày đi nữa."
Lời từ chối của Du Phù không tài nào thốt ra nổi nữa, cuối cùng đành gật đầu: "Em đi..."
Du Hàm lúc này mới mỉm cười, ngước mắt nhìn cô: "Mày có ngoan ngoãn thì mối quan hệ của chúng ta mới tốt được."













