Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 7
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Lục Tuyết Chu có sợ Du Hàm hay không thì Liêu Quy Vân không biết. Nhưng dù sao anh thì không sợ.
"Cô ta chẳng có tư cách gì để nổi giận chuyện này đâu."
Liêu Quy Vân ôm lấy vai cô, dẫn cô sang đường, giọng điệu không cho phép từ chối: "Lát nữa cứ thoải mái mà mua, coi như quà gặp mặt anh tặng em."
"..."
Mới đầu Du Phù cảm thấy không ổn, nhưng khi nhìn thấy những bộ váy tinh tế, xinh đẹp trong cửa hàng, mọi sự do dự đều trở nên mơ hồ. Cô cũng muốn giống như Du Hàm, trở nên rực rỡ, lộng lẫy, tỏa ra hương thơm quý phái khắp người.
Liêu Quy Vân giống như đang mặc đồ cho búp bê, bộ nào cô thích, hay bộ nào anh thấy hợp đều mua cho cô. Sự hào phóng của anh khiến Du Phù ngượng ngùng, liên tục khéo léo từ chối. Nhưng cuối cùng vẫn do anh quyết định mua hết, số tiền chi ra lớn đến mức nhân viên cửa hàng phải đích thân khệ nệ xách các túi đồ ra tận xe cho bọn họ.
Trên đường về nhà, Du Phù thỉnh thoảng lại nhìn những chiếc túi chất đầy ở hàng ghế sau, ánh mắt lộ vẻ phấn khích, nhưng trong lòng lại đầy mâu thuẫn. Đắn đo mãi, cô mới nhỏ giọng lên tiếng: "Em cảm ơn anh rể... đã mua cho em nhiều đồ như vậy."
Liêu Quy Vân liếc mắt nhìn sang: "Thích không?"
Du Phù không trả lời ngay, hai giây sau mới gật đầu thật mạnh.
Thích chứ.
Bởi vì trước đây chưa từng có ai mua cho cô những thứ đắt tiền như thế này. Thậm chí có thể nói, chưa từng có ai đặc biệt vì cô mà tiêu tiền. Khi cô sống với ông bà nội, mỗi ngày chỉ có mười tệ tiền cơm, đừng nói đến chuyện mua quần áo, ngay cả đôi khi đồ dùng học tập bị hỏng cô cũng không dám mở miệng xin tiền. Bố mẹ mỗi năm đều gửi tiền sinh hoạt phí về, nhưng bà nội nói cô còn quá nhỏ, cầm tiền trong tay không an toàn, để bà giữ hộ. Sau này bà nội qua đời, số tiền đó cũng chẳng thấy quay về tay cô.
Cô cứ sống một cuộc đời hỗn độn, mơ hồ như thế cho đến tận hôm nay.
Khá là chật vật, thảm hại.
Chưa từng được thấy những thứ tốt đẹp.
"Em cảm ơn..." Du Phù lại không nhịn được mà lẩm bẩm.
Liêu Quy Vân im lặng nhếch môi, ánh mắt bình thản từ đầu đến cuối không gợn chút sóng lòng, có vẻ như đã quá quen thuộc với những cảnh tượng thế này.
Chẳng mấy chốc, xe đã dừng trước cửa biệt thự, Du Phù bước xuống xe trước. Nhưng túi đồ ở hàng ghế sau nhiều quá, một mình cô thật sự không xách hết nổi, lại không dám làm phiền "anh rể", thế là rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Cô từng nghĩ đến việc gọi nữ hầu trong nhà ra giúp, nhưng vì không có số điện thoại nội bộ nên đành thôi.
Còn đang do dự thì Liêu Quy Vân đã đẩy cửa bước xuống: "Gọi điện cho chị em, bảo cô ta gọi người ra mà lấy."
Du Phù lập tức nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của Du Hàm lúc gặp mặt ban ngày, trong lòng rụt rè sợ hãi. Nhưng đối phương ra tay quá nhanh, điện thoại đã được gọi đi rồi.
Giọng điệu của anh khá thẳng thừng: "Ra ngoài đón người."
"..."
Tim Du Phù đột ngột đập nhanh hơn.
Không biết Du Hàm đã nói gì, Liêu Quy Vân nhanh chóng cúp máy, đi về phía bên kia đường, giọng điệu lười biếng: "Trời nóng quá, em lên xe ngồi đợi đi, anh đi hút điếu thuốc."
Du Phù ngoan ngoãn lên xe.
Trong suốt quá trình đó, cô cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại. Đã mười phút trôi qua kể từ khi gọi cho Du Hàm mà chị ta vẫn chưa ra. Ngay khi tinh thần cô đang căng thẳng tột độ, bóng dáng mảnh mai, gầy gò kia lọt vào tầm mắt cô qua gương chiếu hậu.
Du Phù nhanh chóng xuống xe, đứng đợi chị ta giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.
Sự bực bội giữa đôi lông mày của Du Hàm chẳng thèm che giấu: "Anh ta đâu rồi?"
Không đợi Du Phù trả lời, người đàn ông đi hút thuốc ở phía xa đã sải bước đi về phía bọn họ. Du Hàm nghe thấy tiếng bước chân liền liếc mắt nhìn qua, sắc mặt trên khuôn mặt lập tức chuyển từ âm u sang rạng rỡ: "Thật hiếm lạ nha, vậy mà lại là anh đưa em gái em về."
"Nguyên Dực anh ấy..."
"Anh đưa về dù sao cũng tốt hơn là Lục Tuyết Chu đưa về chứ."
Lời giải thích vội vã của Du Phù bị Liêu Quy Vân ngắt lời. Cô ngay lập tức ngây người ra tại chỗ. Cô không gọi được tên đầy đủ của anh rể, nhưng cũng đại khái biết phát âm như thế nào. Cuộc đối thoại trước mắt này đã chứng minh rõ ràng: Anh ta biết thừa cô nhận nhầm người nhưng không hề giải thích, trái lại còn thuận nước đẩy thuyền trêu chọc cô một vố.
"Anh... anh không phải là bạn trai của chị em sao?"
Sắc mặt cô trắng bệch, vừa hoảng hốt lại vừa ngượng ngùng.
Chỉ thấy Liêu Quy Vân lười biếng nhướng mày, hoàn toàn ngó lơ sự xấu hổ trên gương mặt cô, đầy ẩn ý nói: "Anh còn độc thân."













