Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 4
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Còn đang mải mê ngắm nhìn cảnh viên cảnh bên trong biệt thự, phía sau vang lên tiếng cạch mở khóa của cửa mật mã. Du Phù nghe tiếng quay đầu lại, không tự chủ được mà đếm thầm số giây trong lòng, một tiếng, hai tiếng, tiếng bước chân dừng lại, một bóng người cao lớn xông vào tầm mắt đang căng thẳng của cô.
Trong phòng khách chỉ có một mình cô, nhìn thấy người lạ, Du Phù biết không nên nhìn chằm chằm, nhưng ánh mắt lại cứ thế không tài nào dời đi được. Mái tóc ngắn chưa quá tai của anh ta trông cứng cỏi, sắc bén, mang tính công kích cực mạnh. Chiếc áo sơ mi đen tuyền xắn lên, để lộ cánh tay săn chắc cuồn cuộn cơ bắp chứa đầy những hình xăm ngông cuồng, vẻ ngỗ ngược trong xương tủy hiển lộ ra ngoài một cách không cần kiêng nể.
Cô sợ hãi: "Anh... anh là Nguyên Dực phải không?"
Người tới bỗng nhiên hừ cười một tiếng, liếc nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự thiếu kiên nhẫn: "Tao không có thời gian đứng đây làm khảo sát tự giới thiệu với mày đâu, đi đưa đồ nhanh lên, đưa xong lão tử còn phải đi làm việc."
"..."
Tim Du Phù đập nhanh hơn, sự ngượng ngùng lấn át cả nỗi sợ hãi dành cho anh ta.
Món quà là Du Hàm muốn tặng cho Lục Tuyết Chu, Nguyên Dực biết tầm quan trọng của nó nên không để Du Phù ôm, một tay anh ta xách lên, sải bước nhanh đi ở phía trước. Đợi đến khi anh ta đặt món quà vào ghế sau, xác nhận đã an toàn, quay người lại mới phát hiện Du Phù vẫn im lặng đứng im bên cạnh xe, chưa hề lên xe.
Cứ lề mề chậm chạp, thật khiến người ta ghét bỏ.
Hàng lông mày rậm của anh ta ép thấp xuống: "Chôn chân ở đây làm nhân viên chào cửa đấy à?"
"..."
Du Phù lắc lắc đầu, ánh mặt trời quá lớn làm mắt cô chói đến mức chỉ còn lại một đường khe nhỏ, cô híp mắt nhìn anh ta, giọng điệu mềm như một miếng bánh nếp vừa chạm vào là dính chặt lấy: "Em không biết phải ngồi ở đâu, phía trước hay phía sau."
Nguyên Dực chẳng còn chút kiên nhẫn nào, một tay ấn lấy bả vai cô, một tay kéo cửa ghế phó lái ra, đẩy mạnh cô lên một cái.
Loạng choạng một hồi, Du Phù cuối cùng cũng lên được xe. Chỉ là dây an toàn vừa mới thắt xong, chiếc xe đã giống như tên lửa lao vút ra ngoài, dọa cô sợ đến mức siết chặt lấy tay vịn trong xe, tim hoảng loạn đến mức cảm thấy không khí trong xe ngột ngạt không thể thở nổi.
"Chỉ biết coi Lục Tuyết Chu như bảo bối mà cung phụng, chẳng phải ngày nào cũng hành hạ lão tử ra bã sao!"
Người lái xe có góc nghiêng sắc lạnh, giữa chân mày bao phủ một tầng mây đen u ám, rõ ràng không phải đang trò chuyện với cô, chỉ là đang bực bội phát tiết sự bất mãn trong lòng mà thôi. Du Phù lắng nghe, cảm thấy mình vừa bắt được một thông tin hữu ích. Người đàn ông tên Nguyên Dực này, hình như yêu Du Hàm nhưng không có được, lại vừa dung túng cho chị ta đến mức cực đoan.
Trong một khoảnh khắc, cô đều có chút ngưỡng mộ chị gái mình rồi.
Có thể được nhiều người yêu thích đến vậy.
Chiếc xe lao đi vun vút, Du Phù nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh đường phố phồn hoa vội vã lướt qua, giống như ký ức u ám ngày xưa của cô, toàn bộ đều bị rút ra khỏi đại não, הר xa dần. Cô đã trở lại Bắc Thành, ngay sau đây thôi cô sẽ giống như chị gái, có được một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ và rực rỡ.
Chiếc xe cuối cùng dừng lại bên ngoài một dãy nhà Tây liền kề. Con phố trong ngõ nhỏ yên tĩnh và sạch sẽ, bên cạnh có một nhà thờ Công giáo theo kiến trúc Gothic, trên cái nền của hơi thở cuộc sống đời thường lại pha thêm mấy phần lãng mạn.
Bên lề đường có đỗ vài chiếc xe màu đen, thu hút ánh nhìn của cô.
"Đây là... nhà của anh ấy ạ?"













