Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 25
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Du Phù nói chuyện giọng điệu lúc nào cũng rất nhẹ nhàng, lúc này lại cố tình kìm nén âm lượng nên ngoại trừ Lục Tuyết Chu ngồi gần cô nhất ra, người bên ngoài căn bản không cách nào nghe thấy được. Cũng bởi vì trong xe quá tối, mang lại cho cô một loại ảo giác rằng cô và Lục Tuyết Chu đang ở riêng trong một không gian bí mật, càng dễ khiến cô đỏ mặt tim đập hơn.
Cô hoàn toàn không dám nhìn anh, nắm chặt chiếc điện thoại vừa tìm lại được, hơi thở run rẩy ẩn hiện.
Cũng may Lục Tuyết Chu không để tâm đến sự đường đột của cô, thân hình anh rướn về phía trước, vỗ vỗ vào lưng ghế của Tưởng Tự Duy, giọng nói không có vẻ khàn đặc sau khi vừa ngủ dậy mà vô cùng rõ ràng và có chất giọng: "Còn bao lâu nữa?"
Tưởng Tự Duy tháo một bên tai nghe xuống, cằm tùy ý hất về phía cửa sổ: "Qua cây cầu này."













