Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 18
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Tưởng Tự Duy không nói gì.
Du Phù lại cảm thấy có một ánh nhìn nóng rực đang rơi trên người mình, khiến toàn thân cô nổi hết da gà, rụt rè ngước mắt lên, mặt lộ vẻ quẫn bách: "Hay là thôi đi ạ, chú út chắc là khá bận rộn, cháu đứng đây đợi thêm một lát cũng không sao đâu."
"Không được."
Tưởng Khám Hồi một mực cự tuyệt: "Ai biết được lát nữa có mưa hay không, vạn nhất cậu mà bị cảm mạo thì tớ chẳng còn bạn cùng bàn nữa rồi."
Cái lớp học thêm này là do gia đình ép cậu ta đến, không phải vì thành tích, chỉ để uốn nắn lại cái giờ giấc sinh hoạt đảo lộn ngày đêm của cậu ta mà thôi. Nếu không có Du Phù, cậu ta càng không tình nguyện mỗi ngày đều đến đây điểm danh.













