Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 15
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Một chút hy vọng sót lại của cô dành cho gia đình đã vỡ vụn.
Trơ mắt nhìn phòng khách trống trải, nơi cầu thang vang lên tiếng bước chân khe khẽ. Con ngươi đờ đẫn của Du Phù run lên, nhìn theo tiếng động, trước tiên thấy tà váy ngủ bằng lụa lay động theo từng bước đi, tầm mắt dịch lên trên là đôi chân như bạch ngọc, một gương mặt trang điểm tinh tế, giọng điệu quan tâm: "Chẳng phải bảo là ngủ thẳng ở khách sạn luôn sao, sao lại về rồi?"













