Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn – Chương 11
Dù Biết Là Trà Xanh Nhưng Vẫn Bị Câu Dẫn
Du Phù đau đầu, thính giác mơ mơ màng màng. Ban đầu cô cứ ngỡ là mình đang nằm mơ, nhưng khi cảm nhận được trên người mình có một thân hình to lớn, nặng nề đè sụp xuống, đôi mắt lim dim liền hoảng sợ mở to. Qua lớp sương mù nóng rực, cô nhìn thấy một gương mặt trầm tuấn, sắc lạnh đang ở khoảng cách gang tấc với mình.
"Nguyên Dực..."
Cô không thở nổi, ngửa đầu cau mày muốn lùi lại phía sau né tránh, nhưng lại cảm thấy tứ chi giống như bị cồn làm cho mềm nhũn cả gân cốt, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển. Mặc cho cô nghiến răng dồn sức hướng lên trên, cơ thể vẫn không hề di chuyển được một phân.













