Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh – Chương 8: Phản đòn
Đích Nữ Mang Phượng Quan Về Kinh
"Nguyệt Nguyệt, chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
Thành Quốc công không nhịn được nữa liền hỏi một câu. Cả đời ông ghét nhất chuyện lừa trên dối dưới. Dù Tô Nguyệt Hề là đứa cháu ngoại ông cưng nhất, ông cũng không chấp nhận được việc này.
Bà ngoại có ý bênh vực, lườm ông một cái: "Ông nói to thế làm gì? Làm Nguyệt Nguyệt sợ bây giờ."
"Bà đừng có xen vào, tôi đang hỏi Nguyệt Nguyệt mà."
Thấy hai ông bà sắp tranh cãi, Tô Nguyệt Hề vốn im lặng nãy giờ cuối cùng cũng mở miệng: "Ông ngoại, bà ngoại, hai người đừng vì con mà cãi nhau."
"Nguyệt Nguyệt ngoan." Bà ngoại vội nói: "Chuyện này là sao? Con nói rõ cho bà nghe nào."
Tô Nguyệt Hề nhìn bà ngoại, rồi quay sang Tô Nhu, nhẹ nhàng hỏi: "Tỷ tỷ, bài thơ này tỷ làm từ khi nào vậy?"
Tô Nhu sụt sịt đáp: "Ba ngày trước."
Bài thơ này vốn là ba ngày trước ả đến thăm Tô Nguyệt Hề và thấy trong phòng nàng. Lúc đó mực trên giấy chưa khô, chắc chắn là nàng mới làm xong.
Nhưng ả mở miệng trước, bài thơ này sẽ là của ả.
Nghĩ đoạn, Tô Nhu vô cùng đắc ý, nhưng mặt vẫn đỏ hoe giả vẻ bị oan ức.
Nghe câu trả lời, Tô Nguyệt Hề không hề hoảng loạn, trái lại còn thản nhiên đáp: "Bà ngoại, đáp án có rồi ạ."
Mọi người nghe mà ngơ ngác, đáp án gì cơ?
Vân Hằng là người đầu tiên hiểu ra, hắn hỏi Xuân Đình: "Tiểu thư nhà ngươi bảo ngươi đi đóng khung bài thơ này từ khi nào? Có ai làm chứng không?"
Được hỏi, Xuân Đình sực nhớ ra, lớn tiếng đáp: "Bẩm Tứ hoàng tử, tiểu thư bảo nô tỳ đi đóng khung từ năm ngày trước ạ. Ông chủ và tiểu nhị của tiệm đóng khung đều có thể làm chứng cho nô tỳ!"
Lời vừa dứt, mặt Tô Nhu lập tức cắt không còn giọt máu, mọi người cũng bừng tỉnh.
Tô Nhu nói ả làm thơ ba ngày trước, nhưng Tô Nguyệt Hề đã cho người đi đóng khung từ năm ngày trước. Rốt cuộc là ai làm bài thơ này thì giờ đã rõ như ban ngày.
"Bổn Quận chúa đã bảo mà, một con nhóc dưới quê lên sao bỗng dưng lại thành Văn Khúc Tinh hạ phàm được, hóa ra là đạo của người khác." Hoài Dương Quận chúa là người đầu tiên mỉa mai, làm mặt Tô Nhu càng thêm khó coi.
Vân Đường Ngọc không nghe nổi nữa, lên tiếng giúp ả: "Chắc là Nhu nhi nhớ nhầm thời gian thôi."
"Thế tử đúng là giỏi tìm cớ cho Tô Nhu nhỉ, người không biết còn tưởng cô ta mới là vị hôn thê của ngươi đấy." Hoài Dương Quận chúa vốn đã bất mãn việc hắn bênh vực ả, thấy hắn lại bào chữa nên không nhịn được mà mỉa mai.
Nghe vậy, Vân Đường Ngọc định cãi lại nhưng chợt nhận thấy những ánh mắt không hài lòng. Hắn quay lại thấy người nhà họ Vân đều nhìn mình với vẻ lạnh lẽo.
Hắn kinh hãi, thầm chửi Quận chúa lỡ mồm, nhưng không dám nói thêm lời nào giúp Tô Nhu nữa để tránh rước họa vào thân.
Mất đi sự giúp đỡ của Vân Đường Ngọc, Tô Nhu càng thêm lo sợ, chỉ biết khóc lóc làm mờ chuyện: "Quận chúa, Thế tử chỉ vì thấy tôi bị oan nên mới ra tay nghĩa hiệp thôi, xin Quận chúa đừng hiểu lầm huynh ấy. Tôi dù là hạng quê mùa cũng biết liêm sỉ là gì."
Nói rồi ả nhìn sang Tô Nguyệt Hề, quỳ xuống trước mặt Thành Quốc công và Công chúa: "Nếu muội muội đã nói vậy, thì coi như tất cả là lỗi của tôi. Công chúa và Quốc công nếu muốn trách phạt, Tô Nhu tuyệt không oán than."
Chiêu "lùi để tiến" này của ả ngược lại biến Tô Nguyệt Hề thành một thiên kim tiểu thư dùng quyền thế ép người.
Thấy vậy, Tô Nguyệt Hề đứng dậy đi đến trước mặt ả, hỏi khẽ: "Tỷ tỷ, muội coi tỷ như chị em ruột, sao tỷ lại đối xử với muội như thế?"
Tô Nhu ngẩng đầu: "Muội muội, bài thơ này là của muội làm, tỷ không tranh với muội nữa là được chứ gì."
Một người đứng một người quỳ, rõ ràng lúc nãy Tô Nguyệt Hề đang đúng, giờ lại thành nàng đang ức hiếp Tô Nhu.
"Tỷ tỷ, muội vì nể tình chị em nên không muốn làm tuyệt tình. Nhưng tỷ đã thế này thì muội buộc phải nói vài câu để minh oan cho mình thôi." Tô Nguyệt Hề thở dài, xin Công chúa sai người đến tiệm đóng khung mời ông chủ và tiểu nhị về đây đối chất cho công bằng.
Sau đó, nàng nói tiếp: "Muội còn vài câu muốn hỏi tỷ tỷ, chuỗi san hô Nam Hải tỷ đang đeo từ đâu mà có?"
Tô Nhu giật mình, theo bản năng đưa tay sờ vào chuỗi san hô trên cổ, cố trấn tĩnh đáp: "Là muội muội tặng tỷ mà."
"Vậy còn chiếc vòng ngọc dương chỉ này?"
Ả lại theo bản năng che chiếc vòng trên cổ tay, đáp: "Cũng là muội tặng tỷ."
"Cô nói dối!" Xuân Đình giận dữ phản bác: "Chuỗi san hô đó là do biểu thiếu gia lặn lội tìm về tặng tiểu thư, tiểu thư quý nhất, lần nào đeo xong cũng lau sạch cất kỹ trong hộp. Còn chiếc vòng đó là của hồi môn của Phu nhân, sau khi tặng tiểu thư, người cất ở đáy rương trang điểm không nỡ đeo, sao có thể tặng cô được?"
"Lần nào cô đến thăm tiểu thư cũng tìm đủ cớ để lấy đồ trên bàn trang điểm, hôm thì phấn son, hôm thì trang sức, nếu tiểu thư không đồng ý thì cô liền lén lút mang đi. Tiểu thư nể tình chị em không chấp nhặt, vậy mà cô không biết điều, còn vu khống tiểu thư trong ngày mừng thọ của Quốc công. Tiểu thư đúng là nhìn lầm người rồi!"
Bị Xuân Đình mắng nhiếc, mặt Tô Nhu lúc xanh lúc trắng, vô cùng khó coi.
Đúng lúc này, người của Công chúa cũng đã đưa ông chủ và tiểu nhị của tiệm đóng khung về. Công chúa sa sầm mặt hỏi Xuân Đình đến tiệm khi nào, cả hai đồng thanh đáp là năm ngày trước.
Không chỉ thế, ông chủ còn nói thêm một chuyện: hôm đó Xuân Đình mang đến không chỉ một bài mà là năm bài thơ. Vì mỗi bài cần loại giấy đóng khung khác nhau nên bốn bài kia chiều nay mới xong, Xuân Đình mới chỉ lấy về một bài đã hoàn thành trước.
Nghe đến đây, sự thật đã quá rõ ràng.
Tô Nguyệt Hề bịt miệng, quay về bên cạnh bà ngoại, gục đầu vào lòng bà nức nở. Bà ngoại xót xa ôm lấy nàng, miệng không ngừng gọi "cưng của bà".
Tô Nhu quỳ sụp dưới đất, không nói được lời nào, đầu óc rối như tơ vò.
Vân Hằng nhìn thấy rất rõ, Tô Nguyệt Hề chẳng hề khóc, khóe môi nàng còn thoáng hiện một nụ cười, như một con cáo nhỏ gian xảo.













